Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 8 tháng 4 năm 2018

Chúa Nhật II Phục Sinh - Chúa Nhật Lòng Chúa Thương Xót (B)


Phúc Âm: Ga 20, 19-31


Vào buổi chiều ngày thứ nhất trong tuần, những cửa nhà các môn đệ họp đều đóng kín, vì sợ người Do-thái, Chúa Giêsu hiện đến, đứng giữa các ông và nói rằng: "Bình an cho các con". Khi nói điều đó, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn Người. Bấy giờ các môn đệ vui mừng vì xem thấy Chúa. Chúa Giêsu lại phán bảo các ông rằng: "Bình an cho các con. Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con". Nói thế rồi, Người thổi hơi và phán bảo các ông: "Các con hãy nhận lấy Thánh Thần, các con tha tội ai, thì tội người ấy được tha. Các con cầm tội ai, thì tội người ấy bị cầm lại". Bấy giờ trong Mười hai Tông đồ, có ông Tôma gọi là Điđymô, không cùng ở với các ông, khi Chúa Giêsu hiện đến. Các môn đệ khác đã nói với ông rằng: "Chúng tôi đã xem thấy Chúa". Nhưng ông đã nói với các ông kia rằng: "Nếu tôi không nhìn thấy vết đinh ở tay Người, nếu tôi không thọc ngón tay vào lỗ đinh, nếu tôi không thọc bàn tay vào cạnh sườn Người, thì tôi không tin".

Tám ngày sau, các môn đệ lại họp nhau trong nhà và có Tôma ở với các ông. Trong khi các cửa vẫn đóng kín, Chúa Giêsu hiện đến đứng giữa mà phán: "Bình an cho các con". Đoạn Người nói với Tôma: "Hãy xỏ ngón tay con vào đây, và hãy xem tay Thầy; hãy đưa bàn tay con ra và xỏ vào cạnh sườn Thầy; chớ cứng lòng, nhưng hãy tin". Tôma thưa rằng: "Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con!" Chúa Giêsu nói với ông: "Tôma, vì con đã xem thấy Thầy, nên con đã tin. Phúc cho những ai đã không thấy mà tin".

Chúa Giêsu còn làm nhiều phép lạ khác trước mặt các môn đệ, và không có ghi chép trong sách này. Nhưng các điều này đã được ghi chép để anh em tin rằng Chúa Giêsu là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa, và để anh em tin mà được sống nhờ danh Người.

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật II Phục Sinh - Chúa Nhật Lòng Chúa Thương Xót (B)
(Phúc Âm: Ga 20, 19-31 )

Chi Tiết Hay:
• Đoạn Phúc Âm này tả lại phần thứ hai của việc Đức Kitô hiện ra với các tông đồ theo các Phúc Âm của Matthêu, Luca và Gioan. Tuy nhiên chỉ có Phúc Âm của Gioan mới kể chuyện xảy đến với Tôma. Thánh Gioan không nói rõ có bao nhiêu người hiện diện vì thế có thể có hơn 12 người ở đó, không kể Tôma và Giuđa.
• (c.20) Các tông đồ vui mừng vì thấy Đức Kitô. Ngài đã giữ đúng lời hứa trước đó (16:22) khi nói rằng: "Nhưng Thầy sẽ gặp lại anh em, lòng anh em sẽ vui mừng".
• (c.22) Đức Kitô thổi hơi vào các ông như xưa kia Thiên Chúa đã thổi sự sống vào Adong: Đức Giêsu đã tái tạo các ông bằng Thần Khí.
• (c.27) Sau khi nói "đặt tay vào", chúng ta tưởng Đức Kitô sẽ nói tiếp "và hãy cảm giác thấy", nhưng, thay vào đó Ngài lại bảo "và nhìn xem", có nghiã là "hãy thực sự nhận ra" hoặc là "hãy hiểu"
• Các môn đệ mỗi ngày một hiểu biết Thầy mình rõ hơn và dần dần đặt cho Ngài các danh hiệu càng ngày càng chính xác hơn. Ở đây Tôma gọi Ngài bằng danh xưng cuối cùng và chính xác nhất: Đức Giêsu là Chúa, là Thiên Chúa.
• (c.28) Trong phần kết của cuốn Phúc Âm nguyên thủy, Gioan dùng lời của Tôma để lập lại lời mở đầu: "Ngôi Lời là Thiên Chúa" (1:1).

Một Điểm Chính:
"Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!". Tôma tuyên xưng, không phải vì đã thấy, nhưng vì ông đã tin, và điều ông tin là tất cả sự thật.

Suy Niệm:
1. Hãy tưởng tượng bạn đang ở trong phòng với các tông đồ khi Đức Giêsu hiện ra. Hãy nhìn những phản ứng của họ, và nhìn Đức Giêsu khi Ngài ban phép lành cho bạn. Bạn muốn thưa với Ngài điều gì?
2. Chúng ta giống và khác Tôma ở những điểm gì?
3. Điều gì, hoặc ai, đã giúp bạn tin Đức Giêsu và được sự sống?

_______________________________________________________________________________


Chúa Nhật II Phục Sinh

Chúa Nhật Lòng Chúa Thương Xót (B)


(Cv 4:32-35; T.vịnh 117; Ga 5:1-6; Gioan 20:19-31 )


Khi nào chúng ta muốn trông thấy dấu chỉ về sự sống lại, chúng ta cần xem xa hơn là những miêu tả về giáo hội tiên khởi mà thánh Luca tả trong sách Công Vụ Tông Đồ là "Cộng đoàn tín hữu đều một lòng một ý". Nhưng, đó không phải là cách thánh Luca miêu tả các môn đệ của Chúa Giêsu trong phúc âm. Trong phúc âm thánh Luca miêu tả các môn đệ không "một lòng một ý” với nhau. Đôi khi họ tranh chấp, bàn cãi, ganh tị, để dành thắng lợi cho mình. Rốt cùng, khi sự chết của Chúa Giêsu đến gần thì họ bỏ Ngài chạy mất.

Trong Công Vụ Tông Đồ, thánh Luca mô tả một hoàn cảnh khác của thế hệ tín hữu đầu tiên là một nhóm người đầy ước vọng. Nếu họ giống như những cộng đoàn chúng ta được biết, thì chúng ta biết chắc là làm gì họ cũng có những vấn đề "thắc mắc".

Đối với chúng ta, những người lớn tuổi thường khi chúng ta có những ý nghĩ xem "những ngày xưa cũ" là những ngày tốt đẹp đầy tình cảm. Chúng ta cũng nghĩ như vậy đối với giáo hội: chúng ta nhớ những lúc các dãy ghế trong nhà thờ đông nghẹt cả giáo dân, các trường học của giáo xứ đầy học sinh, biết bao nhiêu là linh mục, nam nữ tu sĩ phục vụ trong giáo xứ phải không? Đó là những ngày tốt đẹp thuở xưa. Nhưng có ai nghĩ như thế, cũng nên nhớ những khó khăn về xã hội và tôn giáo ngấm ngầm từ bên trong: nào kỳ thị chủng tộc, kỳ thị nam nữ khi các người Mỹ da đen nổi dậy, các người vừa di cư từ các nước nghèo và các phụ nữ. Người có học thức thì được chấp nhận tử tế. Sự việc không tốt lành như "những lúc trước" vì chúng ta chỉ nhận xét bên ngoài thôi.

Cũng như chúng ta thường có ý nghĩ là thuở xưa cái gì cũng tốt đẹp. Chúng ta cần phải nhận thấy thánh Luca cũng có thái độ như thế trong sách Tông Đồ Công Vụ. Trong số những người trong giáo hột tiên khởi có ai thiếu thốn gì không? Họ có thật là "một lòng một ý" không? Hay họ nói "cái gì của họ không là của riêng" sao?

Tôi muốn hỏi thánh Luca: Họ có phải là loài người với những thiếu sót và yếu đuối như chúng ta, các Kitô hữu thời nay không? Tôi đã nghe có cha giảng hoan hô giáo hội tiên khởi, và dùng sách Tông Đồ công vụ để phán xét các Kitô hữu thời nay. Có ai biết cộng đoàn Kitô hữu nào sống như thánh Luca nói "một lòng một ý" không? Tôi không biết có cộng đoàn tín hữu nào như thế cả. Tôi đã gặp bao nhiêu giáo xứ, tu viện nam nữ và trung tâm tĩnh tâm thật tốt đẹp. Nhưng, mặc dù họ tốt đẹp như thế, không có một nơi nào có thể được xem là hoàn hảo như thánh Luca mô tả trong giáo hội tiên khởi.

Nhưng, giả sử thánh Luca biết rõ sự chia rẻ trong cộng đoàn vì có người ngoài mới vào giáo hội thì sao? Và đây là điều khó khăn xảy ra cho thánh Phêrô và thánh Phaolô ở cộng đoàn ở Giêrusalem về việc các ông rao giảng và rửa tội cho người ngoại. Nếu có những điều không hoàn hảo trong cộng đoàn tiên khởi đó thì chúng ta có nên xem sách Công Vụ Tông Đồ là như điều vô tư, không đáng chấp nhận hay không? Chúng ta không nên suy nghĩ vội vã như thế. Thánh Luca không phải chỉ là một Kitô hữu thường của thời xưa trong một giáo hội đơn giản. Bài sách hôm nay nên làm cho chúng ta suy nghĩ về ảnh hưởng của sự sống lại của Chúa Giêsu trong đời sống chúng ta, và trong đời sống cộng đoàn tín hữu của chúng ta.

Bài đọc hôm nay nói là có sự liên tục từ đời sống và mục vụ của Chúa Giêsu đến giáo hội tiên khởi - một sự liên tục kéo dài đến tận ngày nay. Hãy nhớ là trong phúc âm thánh Luca, Chúa Giêsu đứng trước những người đến thờ phượng trong hội đường và công bố "Một năm hồng ân của Chúa" (Lc 4, 19) - một năm hồng ân khi nợ nần sẽ được tha thứ, người đau ốm và người nghèo sẽ được chăm sóc. Chúa Giêsu thách đố dân chúng nên chia sẻ những ơn huệ Thiên Chúa đã ban cho họ. Họ phải là một cộng đoàn thương yêu nhau, tha thứ và thông cảm với nhau. Suốt sách Công Vụ Tông Đồ, cộng đoàn mới này sẽ cố gắng nên dấu chỉ thực tế là Chúa Giêsu đã sống lại từ kẻ chết. Những người ngoài làm sao biết được điều đó? Vì việc Chúa Giêsu làm, và giáo hội với sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần tiếp tục làm như thế.

Đây là điều chúng ta cần suy ngẫm cho đời sống chúng ta và cho sự làm chứng của các cộng đoàn tín hữu. Chúng ta lập lại lời thề hứa lúc chúng ta được rửa tội trong lễ Vọng Phục Sinh là điều nhắc chúng ta nhớ và thách đố chúng ta. Thử hỏi đời sống của tôi và sự nên dụng cụ của Giáo hội của tôi có chứng tỏ dấu chỉ Chúa Giêsu sống trong chúng ta hay không? Sự chúng ta được thay đổi bởi sự sống, sự chết và sự sống lại của Chúa Kitô có phản chiếu hay không?

Sách Công Vụ Tông Đồ có thể trình bày một hình ảnh tốt đẹp của giáo hội tiên khởi, và đó cũng là điều thách đố chúng ta. Đời sống của Chúa Kitô sống lại đã thúc đẩy chúng ta. Chúng ta có sẽ thi hành đời sống mới đó bằng cách sống "một lòng một ý" với cộng đoàn đức tin hay không? Sự hòa hiệp và sự tha thứ cần được diễn tả ở đâu? Và chúng ta làm sao nên dụng cụ của gíáo xứ chúng ta trong việc hiệp nhất đó? Không như "thời xưa", giáo xứ thời nay gồm nhiều phần tử khác nhau với các họ đạo nhỏ và các văn hóa khác nhau. Nhiều giáo xứ truyền thống gồm: giáo dân lập nên giáo xứ như các người thuộc thế hệ các người ở châu Âu qua, và nhiều giáo dân từ các quốc gia Tây ban Nha, châu Phi, Châu Á, người Haiti v.v... Chúng ta có làm chứng là chúng ta là những tín hữu "một lòng một ý" đối với láng giềng và với thành phố chúng ta hay không? Sách Công Vụ nói là "không có những người thiếu thốn trong các cộng đoàn tiên khởi". Trong giáo xứ hiện nay của chúng ta có như vây không? Chúng ta tiếp đón những người mới đến hay những người đến thăm viếng như thế nào? Vừa rồi tôi đến một giáo xứ, có một biểu ngữ treo ở cửa trước viết là: "Ở đây người di cư được đón tiếp".

Các bạn có biết trong các Giáo hội tiên khởi có nhiều người khác nhau không? Đoạn đầu trong sách Công Vụ, các môn đệ Chúa Giêsu sợ sệt, sống chung với nhau trong một phòng khóa cửa kín. Rồi Chúa Thánh Thần hiện xuống trên họ và mở cửa phòng ra để cho họ loan báo Tin Mừng. Thánh Luca nói là những người nhóm họp ở Giêrusalem là những người Do thái sùng đạo từ các dân thiên hạ trở về (Cv 2, 5). Sau khi họ nghe lời thánh Phêrô giảng sau Chúa Thánh Thần hiện xuống, có 3.000 người chịu phép rửa tội. Những người mới trở lại làm như chúng ta "Các tín hữu chuyên cần nghe các Tông Đồ giảng dạy, luôn luôn hiệp thông với nhau, siêng năng tham dự lễ bẻ bánh, và cầu nguyện không ngừng" (Cv 2, 42).

Đó là những bước đầu tiên thành lập cộng đoàn Kitô hữu. Bây giờ thánh Luca nói với chúng ta là chúng ta phải làm gì để được gọi là những đệ tử Chúa Kitô đầy ơn Chúa Thánh Thần là "một lòng một ý", chia sẻ của cải, làm chứng sự sống lại và săn sóc những người bé mọn. Nếu cộng đoàn môn đệ của chúng ta làm chứng những dấu chỉ này cho thế giới thì ai lại không muốn gia nhập với chúng ta?

Có rất nhiều dấu chỉ của sự khác biệt trong Giáo hội, nhưng chỉ có một dấu chỉ hòa hợp họ với nhau. Họ làm chứng rõ ràng là Chúa Kitô sống ở giữa họ qua lời nói và sự chia sẻ đời sống với bên ngoài. Khi những dấu chỉ thực tế đó được thế giới bên ngoài trông thấy thì họ sẽ biết Chúa Kitô đã sống lại". Hay như thánh Phaolô nói "Tôi sống, nhưng không phải là tôi sống, mà chính Đức Kitô sống trong tôi" (Gl 2, 20).

Hôm nay thánh Luca có thể đã miêu tả một hình ảnh tốt đẹp của giáo hội tiên khởi. Chúng ta có thể quên là thánh Luca nghĩ đến một hình ảnh không thực tế, rõ ràng và trừu tượng. Hay chúng ta có thể chấp nhận mơ ước của thánh Luca và cố gắng phản chiếu ánh sáng Chúa Kitô trong chúng ta "nhưng đối với Thiên Chúa thì mọi sự đều có thể được".

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP