Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 15 tháng 7 năm 2018

Chúa Nhật XV Thường Niên (B)


Phúc Âm: Mc 6, 7-13


Khi ấy, Chúa Giêsu gọi mười hai tông đồ và sai từng hai người đi, Người ban cho các ông có quyền trên các thần ô uế. Và Người truyền các ông đi đường, đừng mang gì, ngoài cây gậy, không mang bị mang bánh, không mang tiền trong túi, nhưng chân đi dép, và đừng mặc hai áo. Người lại bảo: "Đến đâu, các con vào nhà nào, thì ở lại đó cho đến khi ra đi. Ai không đón tiếp các con, cũng không nghe lời các con, thì hãy ra khỏi đó, phủi bụi chân để làm chứng tố cáo họ". Các ông ra đi rao giảng sự thống hối. Các ông trừ nhiều quỷ, xức dầu chữa lành nhiều bệnh nhân.

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật XV Thường Niên (B)
( Mc 6, 7-13 )

Chi Tiết Hay:
• Bao bị chứa được nhiều tiền. Nhưng thắt lưng thì chứa được ít hơn. Đức Giêsu nói đến cả hai thứ để nhấn mạnh rằng các môn đệ không được mang theo tiền bạc. Trong xã hội hiếu khách thời đó người ta có thể an tâm đi lại mà không cần mang theo tiền.
• Theo Máccô thì gậy (để tự vệ) và dép (cần thiết vì đường sỏi đá) đều được dùng, nhưng theo Matthêu và Luca thì cả hai thứ này lại bị cấm. Điều cấm cản có vẻ vô lý này thực ra mang ý nghĩa một sự tín thác hoàn toàn vào Thiên Chúa, một niềm tin nơi tha nhân, sẵn sàng chấp nhận thương tổn, và tập tinh thần bất bạo động.
• Lời căn dặn phải đi tay không nói lên một sự vội vàng: phải rao giảng Lời Chúa ngay, không chậm trễ cũng không cần chuẩn bị.
• "Khi đã vào nhà nào thì cứ ở lại đó cho đến lúc ra đi" là lời dạy tránh đi tìm vinh quang cho bản thân, tránh tìm thăng tiến trong chức vụ khi ảnh hưởng của mình bắt đầu lan rộng, khi được nhiều người biết đến.
• Rũ sạch đất là một hành vi tượng trưng và không bạo động. Một thành phố đã khước từ người khác thì ngược lại cũng sẽ bị khước từ.

Một Điểm Chính:
Các môn đệ tiếp nối sứ mệnh của Đức Kitô bằng rao giảng và việc làm mà không để bị lệ thuộc vào của cải vật chất. Đức Giêsu cũng dạy các môn đệ cách xử sự dù là được tiếp đón hay là bị khước từ.

Suy Niệm:
1. Đức Giêsu sai các môn đệ đi chữa lành cho những người bị thần ô uế ám hại. Ai là những người ô uế chung quanh tôi? Ngài muốn tôi làm gì đối với những người này?
2. Tôi có sẵn sàng ra đi tay không để rao giảng Lời Chúa hay là tôi cần phải lo cho tôi có công ăn việc làm, nhà cửa ổn định trước đã? Khi được chấp nhận và khi bị khước từ tôi sẽ phản ứng ra sao?
3. Đã có bao giờ tôi đón tiếp, hay ngược lại, đã xua đuổi những anh chị em mang Lời Chúa đến với tôi không?

_______________________________________________________________________________


Chúa Nhật XV Thường Niên (B)


(Amốt 7:12-15; T.vịnh 84:9-14; Êphêsô 1:3-14; Máccô 6:7-13)


Các ngôn sứ có thể gây rối nhiều. Tuần trước chúng ta nghe Thiên Chúa gửi ngôn sứ Êdêkien đến đân Israel cứng lòng cãi lại Thiên Chúa. Hôm nay là ngôn sứ Amốt lại khuấy động nên hỗn loạn. Ông Amốt là một ngôn sứ làm các giới chức cai trị và thầy cả Israel rối loạn. Hình như đó là nhiệm vụ của ngôn sứ: gây rối loạn trong sự bình an và giữa những người quyền thế.

Ông Amốt là một thường dân, ông ta làm nghề chăn chiên và du mục từ nơi này sang nơi khác. Thiên Chúa gọi ông bỏ nhà ở xứ Judea lên miền bắc là xứ Israel. Vua Israel thời đó là Jeroboam, quyền thế. Lúc đó Israel rất thịnh vượng. Những người giàu có và uy quyền sống sang trọng lộng lẫy (Am 3: 12,15). Nhưng họ không quan tâm đến người nghèo và ông A mốt cáo buộc họ và các thẩm phán áp bức và tham lam tài sản của dân chúng (Am 3: 10).

Thế nên ông Amátza, là thầy cả thượng thẩm, muốn loại bỏ ông Amốt, vì ông Amốt không phải là người thuộc nhóm ngôn sứ chuyên nghiệp, họ lãnh tiền để nói lời của Thiên Chúa. Trái lại ông Amốt sống đời sống đơn giản và khi Thiên Chúa gọi ông ta. Ông đã rời bỏ cuộc sống bình thường để đáp ứng theo tiếng gọi của Thiên Chúa.

Ngày mai tôi sẽ đi giảng tĩnh tâm cho một giáo xứ ở rất xa đây. Xem nào: tôi đã soạn máy vi tính, điện thoại di động và cáp nối mạng cho cả hai chưa? Tôi đã ghi danh trực tuyến trên mạng về chuyến bay của tôi chưa? Có xe đưa tôi ra phi trường và sẽ đón tôi khi tôi trở về chưa? Bài phúc âm hôm nay làm tôi chột dạ vì Chúa Giêsu sai 12 môn đệ. Ngài ra đi rao giảng với chỉ thị "các ông không được mang gì đi đường... không mang theo lương thực, bao bị, không tiền lận lưng". Chúa Giêsu nói chỉ trừ những vật dụng cần thiết là cây gậy, đôi dép đi mà thôi. Trong suốt hành trình họ "không được mặc hai áo". Trong lúc tôi soạn vali, tôi hy vọng không nặng quá 25Kg để được phép đem lên máy bay. Tôi tự hỏi: “Tôi có nên áp dụng theo đoạn phúc âm này vào trường hợp tôi không?" Thật ra tôi không phải là môn đệ của Chúa Giêsu trong thế kỷ thứ nhất. Tôi nghĩ thời đó mọi sự đơn giản hơn nhiều. Có nhiều người đọc phúc âm hôm nay cho là phúc âm không hợp với tình cảnh thời nay như "trường hợp của tôi".

Các môn đệ không mang gì nhiều vì họ ra đi với "quyền trên các thần ô uế". Họ có thể dựa vào Thiên Chúa để được can đảm và đạt được thành quả. Họ cũng tùy thuộc vào sự tiếp đón của những người nghe họ và đón nhận họ. Là người rao giảng lời Chúa họ sẽ được trải nghiệm khi gặp một cộng đoàn mới được hình thành bởi những người nghe lời Thiên Chúa và đón tiếp họ là những người mang lời Thiên Chúa đến cho họ.

Mỗi phúc âm kể lại một câu chuyện khác nhau về phép lạ đầu tiên của Chúa Giêsu. Thí dụ: trong tin mừng thánh Gioan, phép lạ đầu tiên là tiệc cưới ở Cana khi Chúa Giêsu làm phép lạ nước hóa ra rượu. Phép lạ đầu tiên của mỗi phúc âm sẽ tiết lộ việc mặc khải của Chúa Giêsu như thế nào. Phép lạ đầu tiên trong phúc âm thánh Máccô là khi Chúa Giêsu đuổi quỷ dữ ra khỏi một người trong hội đường ở Caphanaum (Mc 1: 21-28). Chúa Giêsu trong thánh Máccô cho chúng ta thấy Ngài có uy quyền trên quỷ dữ thường bức hại loài người. Thời đó người ta thường nghĩ những vấn đề nan giải về vật chất, tâm lý và xã hội là công việc của ma quỷ. Suốt phúc âm thánh Máccô, Chúa Giêsu sẽ làm phép lạ chữa lành, chứng tỏ uy quyền Ngài có trên các ma quỷ hay ám hại loài người. Chúa Giêsu không nói rõ sứ vụ của các môn đệ. Nhưng, trái lại Ngài ban cho họ quyền được trừ tà và ma quỷ, nghĩa là họ được chữa lành và tha thứ tội lỗi là những cách ám hại dân chúng của ma quỷ.

Các môn đệ cảm thấy e ngại và lo sợ sẽ gặp những quyền lực chống lại họ. Còn chúng ta, trong bất cứ nhiệm vụ của người môn đệ cũng có thể là việc quá sức chúng ta. Nhưng, Chúa Giêsu không nói với các môn đệ là họ phải làm ra sao và làm như thế nào. Họ chỉ cần theo mệnh lệnh Ngài. Phúc âm không phải là sách ra các chỉ thị cho các môn đệ, như sách hướng dẫn cách sử dụng vi tính. Trái lại, Chúa Giêsu gửi các môn đệ ra đi với quyền lực riêng của Ngài, mà quyền lực đó chính là Thần Khí của ThiênChúa, các ông biết sẽ phải làm gì, khi nào thực hiện và cách thức làm sẽ như thế nào.

Bài đọc thứ nhất và bài phúc âm hôm nay cho chúng ta thấy là chúng ta không bao giờ biết Thiên Chúa sẽ gọi ai và sẽ giao trách nhiệm nào cho họ. Ngôn sứ có khắp mọi nơi: trong giáo xứ, trong hội đồng thành phố, trong hội giúp người nghèo, trong việc chống đối sự bất công trong luật lao động, ở nơi chợ búa thâu gom chữ ký kiến nghị làm nhà cho những người có mức thu nhập thấp, hàng ngàn người xuống vùng biên giới phía nam Hoa Kỳ phản đối việc phân cách cha mẹ và con nhỏ của những di dân qua Mỹ xin tị nạn. Thiên Chúa không ngừng kêu gọi ngôn sứ như ông Amốt từ những thường dân. Có thể Thiên Chúa mời gọi chúng ta bỏ đời sống an toàn hiện tại, ra đi cảnh báo cho giới lãnh đạo và cầm quyền ý muốn của Thiên Chúa như ông Amốt về việc họ đang làm.

Vì sao Chúa Giêsu gửi các môn đệ đi từng hai người một? Có phải để họ có bạn đi đường khi họ gặp phản kháng không? Khi một trong hai người ngã quị thì người kia có thể nâng đỡ họ. Chúa Giêsu chuẩn bị cho họ sẽ gặp đối kháng và chắc chắn họ sẽ gặp. Và khi điều đó xảy đến, Chúa Giêsu bảo họ hãy "giũ bụi chân" rồi tiếp tục ra đi. Có người bạn cùng đi là điều hay để giúp đỡ nhau trong những lúc khó khăn, trong khi họ cố gắng sống và rao giảng theo phúc âm. Vì họ là hai người, họ có thể nêu gương lối sống cộng đoàn trong khi rao giảng. Họ không phải là người sống tách rời nhưng là thành phần của một cộng đoàn nhân chứng. Hai người là chứng nhân, của sự hy sinh cho nhau để làm chứng cho Chúa Kitô phục sinh. Chúng ta, là Kitô hữu không sống riêng biệt. Chúng ta là một cộng đoàn nâng đỡ nhau, giúp nhau trong việc làm nhân chứng cho Chúa Kitô phục sinh.

Chúa Giêsu nói với chúng ta các Kitô hữu thời nay được gọi như 12 môn đệ để ra đi rao giảng lời Chúa. Chúng ta ra đi với năng quyền của Ngài. Ngài ban cho chúng ta những gì chúng ta cần để rao giảng lời Ngài, với quyền lực Ngài ban qua Thần Khí của Ngài. Chúng ta không phải là một cộng đoàn phụ thuộc, cho dù chúng ta có những thiếu sót, chúng ta được gửi đi với những gì chúng ta có. Chúng ta cần chú trọng đến những yếu tố cần thiết, và cố gắng không bị vướng bận vào những hành trang không cần thiết của sự sợ sệt, lo lắng hay mặc cảm do không đủ khả năng trong sứ vụ của mình.

Không phải chỉ có hàng giáo phẩm mới có nhiệm vụ truyền giáo. Bởi bí tích rửa tội, đã làm cho tất cả chúng ta được gọi là ngôn sứ. Chúng ta đã được ban cho có quyền năng trên ma quỷ như: kỳ thị chủng tộc, sự nghèo khó, sự nghiện ngập, kỳ thị tôn giáo v.v... Chúng ta tin chắc là Chúa Giêsu đã ban cho chúng ta đủ quyền năng để thắng sự dữ. Vậy chúng ta hãy ra đi và sử dụng quyền mà chúng ta đã có được từ Thiên Chúa phải vậy không?

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP