Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 3 tháng 6 năm 2018

Chúa Nhật Lễ Mình Máu Thánh Chúa (B)


Phúc Âm: Mc 14, 12-16. 22-26


Ngày thứ nhất trong tuần lễ ăn bánh không men là ngày giết chiên mừng lễ Vượt Qua, các môn đệ thưa Chúa Giêsu rằng: "Thầy muốn chúng con đi dọn cho Thầy ăn Lễ Vượt Qua tại đâu?" Người liền sai hai môn đệ đi và dặn rằng: "Các con hãy vào thành, và nếu gặp một người mang vò nước thì hãy đi theo người đó. Hễ người ấy vào nhà nào thì các con hãy nói với chủ nhà rằng: Thầy sai chúng tôi hỏi: 'Căn phòng Ta sẽ ăn Lễ Vượt Qua với các môn đệ ở đâu?' Và chủ nhà sẽ chỉ cho các con một căn phòng rộng rãi dọn sẵn sàng và các con hãy sửa soạn cho chúng ta ở đó". Hai môn đệ đi vào thành và thấy mọi sự như Người đã bảo và hai ông dọn Lễ Vượt Qua.

Đang khi họ ăn, Chúa Giêsu cầm lấy bánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho các ông mà phán: "Các con hãy cầm lấy, này là Mình Ta". Rồi Người cầm lấy chén, tạ ơn, trao cho các ông và mọi người đều uống. Và Người bảo các ông: "Này là Máu Ta, Máu tân ước sẽ đổ ra cho nhiều người. Ta bảo thật các con: Ta sẽ chẳng còn uống rượu nho này nữa cho đến ngày Ta sẽ uống rượu mới trong nước Thiên Chúa". Sau khi hát Thánh Vịnh, Thầy trò đi lên núi Cây Dầu.

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật Lễ Mình Máu Thánh Chúa (B)
(Mc 14, 12-16. 22-26 )

_______________________________________________________________________________


Lễ Mình Máu Thánh Chúa (B)


(Xuất hành 24:3-8; Tvinh 115; Do Thái 9:11-15; Máccô 14:12-16, 22-26)


Hôm nay bài đọc thứ nhất nói về chi tiết nghi lễ do ông Môsê hướng dẫn về thực hiện Giao Ước Thiên Chúa làm với dân Ngài. Lễ Giao Ước này sẽ được làm đi làm lại thường xuyên, nhất là những khi dân Israel rời xa khỏi Thiên Chúa. Họ sẽ dựng nên một đền thờ và trong đó có bàn thờ hiến tế lễ vật, và lễ đó sẽ là việc làm thường xuyên trong đời sống tôn giáo của cộng đoàn. Lễ hiến tế sẽ là dấu chỉ giao ước và nhắc dân chúng nhớ sự liên kết giữa họ và Thiên Chúa là sự liên kết "bằng máu", và bởi thế họ sẽ tín nhiệm về sự trung thành của Đấng đã ký kết giao ước với họ.

Cũng như các nghi lễ mà chúng ta mừng hằng năm, nghi thức này trở nên là một lễ nghi quy chuẩn đòi buộc của tôn giáo và mang tính kế thừa. Do các nghi thức được truyền lại qua các thế hệ, và những thế hệ mới lãnh nhận từ cha mẹ về cách sống tôn giáo và họ sẽ thấy nhàm chán về các nghi thức bên ngoài. Do vậy nhiều người trẻ tuổi mới lớn đã than với chúng ta về việc đi lễ ngày Chúa Nhật là một lối sống tôn giáo nhàm chán phải không? Có thể không phải do lỗi của các người trẻ đó. Chúng ta là những người duy trì truyền thống nghi thức có thể làm cho thánh lễ trở nên trống rỗng và vô nghĩa. Cũng có thế vì nghi thức theo truyền thống đã trở nên mang tính hình thức, không có ý nghĩa thật sự về sự liên hệ giữa chúng ta và Thiên Chúa. Chúng ta có thể quên những nghi thức đó, hay quên đi những hành vì bắt buộc. Thật ra với bài sách Xuất Hành đọc hôm nay, chúng ta thi hành lễ lạc để mừng những việc Thiên Chúa đã làm cho chúng ta, và cho đời sống mới chúng ta vừa bắt đầu.

Cũng như chúng ta, người Israel không tự cho họ là người đáng khen. Họ đã được chọn không phải vì họ là những người đã đối nghịch Thiên Chúa, nhưng là vì Thiên Chúa là Đấng đầy lòng nhân từ. Nghi thức cử hành Lời Chúa và hưởng dụng Máu mà mọi người thi hành, thừa nhận sự hiểu biết và nhận ra được Thiên Chúa là Đấng nhân từ với họ. Nghi thức chỉ là một sự nhắc nhở về Thiên Chúa của họ, và việc họ muốn được phục vụ Đấng đã mời gọi họ. Cũng như họ nói "Thật chúng ta có một Thiên Chúa toàn năng. Chúng ta phải làm gì để phục vụ một Thiên Chúa như thế? Chúng ta nên sống gần Thiên Chúa này, và đó là lợi ích cho chúng ta". Lễ nghi được lập đi lập lại sẽ giúp họ sống gần nhau hơn, nhờ vậy chính Thiên Chúa sống gần họ hơn.

Dân chúng liên kết trọn vẹn họ cho Thiên Chúa, và Thiên Chúa làm Giao Ước với họ. Ở đây không có gì là nhàm chán, không có gì là theo một tục lệ vô ý nghĩa. Toàn dân nhiệt thành cùng đáp lên "Mọi lời Đức Chúa đã phán, chúng tôi sẽ thi hành". Hãy xem đoạn trước bài trích sách Xuất Hành đọc hôm nay. Dân Israel vừa mới được cứu khỏi nơi lưu đày, băng qua sa mạc, được ăn manna và chim cút, và được uống nước từ đá cuội. Mặc dù họ than oán và chống đối về việc đi ra khỏi Ai Cập, Thiên Chúa vẫn muốn làm giao ước với họ. Vì sao họ lại không muốn điều kiện trong giao ước đó? Nếu họ sống gần Thiên Chúa thì họ chỉ được lợi ích thôi. Nhưng họ, cũng như chúng ta, sẽ phải rời xa những nghi lễ mừng sự kiện hôm nay.

Những thiếu sót và tội lỗi của chúng ta trong cuộc sống là lý do khiến chúng ta phải tạm dừng lại và suy nghĩ: Tại sao Thiên Chúa lại muốn liên hệ với tôi với những thiếu sót của tôi? Chúng ta cũng có thể nói rằng hiện nay giáo hội, Đức Thánh Cha và các Giám Mục đã cầu xin sự tha thứ cho những vấp phạm của giáo hội. Biết bao nhiêu điều cần phải xin tha thứ. Nhưng điều này không phải chỉ có trong giáo hội La mã. Mà các tôn giáo khác cũng làm như vậy. Cách đây ít lâu giáo hội Tin Lành Methodist đã xin lỗi Giáo Hội Công Giáo vì những điều thiếu sót của họ với giáo hội La mã. Tại sao Đức Chúa lại tiếp tục làm đấng hỗ trợ cho dân Israel sau cuộc hành trình sa mạc của họ? Vì sao Thiên Chúa lại cứ tiếp tục muốn làm việc với chúng ta? Ai biết vì sao không? Đó là điều có liên quan đến Thiên Chúa, Đấng yêu thương chúng ta vô bờ bến.

Máu đã rơi vãi trên bàn thờ, hòa bình đã được dựng xây giữa Thiên Chúa và dân chúng. Đối với chúng ta cũng vậy, Trong ngày kính Mình Máu Thánh Chúa hôm nay, chúng ta được nhắc nhở đến Máu Chúa Kitô đã đổ ra vì chúng ta. Không phải là một hiến lễ nhằm hòa giải với một Thiên Chúa đang giận dữ, nhưng là một sự nhắc nhở là Thiên Chúa muốn tỏ bày sự quan tâm của Ngài cho chúng ta mặc dù chúng ta đã tự rời xa Ngài. Thật thế, lễ kính Thánh Thể này không phải là một lễ nghi Phụng Vụ chính thức cho chúng ta. Ít nhất mang lại sức sống cho chúng ta qua lời truyền phép trên bàn thờ.

Mỗi khi chúng ta họp nhau mừng Bí Tích Thánh Thể, chúng ta đem rất nhiều điều dâng lên bàn thờ. Và chúng ta được nhắc nhở rằng đây kể như là lần cuối chúng ta đến bàn thờ, chúng ta có nhiều tội lỗi để xin ơn tha thứ. Nhưng, nghi thức truyền phép Thánh Thể là dấu chỉ cam đoan nhắc chúng ta nhớ là Thiên Chúa không bỏ rơi chúng ta. Qua Chúa Giêsu, Thiên Chúa đã đến gần chúng ta để chứng tỏ là Thiên Chúa và chúng ta đã có giao ước với nhau. Và Thiên Chúa luôn luôn sẵn sàng lập lại giao ước đó sau khi chúng ta rời xa khỏi Ngài để đi lang thang trong sa mạc tội lỗi.

Lễ vật hiến tế ông Môsê là lời kinh nguyện dân chúng dâng lên để vui mừng cám tạ Thiên Chúa toàn thiện của họ. Và với chúng ta cũng vậy, của lễ chúng ta dâng trên bàn thờ trong Bí Tích Thánh Thể này, chúng ta thể hiện lời ca ngợi Thiên Chúa trong khi chúng ta đã nhận được và vui mừng về những điều Thiên Chúa đã làm cho chúng ta. Sự liên hệ mừng trở lại trên bàn thờ này rất mãnh liệt vì qua của lễ hiến tế này chúng ta có thể dâng hiến một lễ vật như thế trong đời sống riêng biệt và của cộng đoàn chúng ta. Chúng ta hiến dâng thân xác và máu chúng ta như:

- Mỗi khi chúng ta hy sinh thì giờ giúp đỡ, phục vụ người khác trong cộng đoàn giáo xứ chúng ta.
- Dấn thân và từ bỏ thời gian rảnh rỗi để rao giảng lời Chúa cho những giáo dân khác trong cộng đòan giáo xứ chúng ta.
- Mỗi khi chúng ta hy sinh dấn thân vì lý tưởng chúng ta không thể tự cho phép chúng ta kiếm cách thối thác công việc.

- Mỗi khi chúng ta săn sóc cha mẹ già bằng cách đem thực phẩm, thuốc men, hay để thì giờ đưa cha mẹ đi bác sĩ, nấu ăn cho cha mẹ hay lắng tai nghe cha mẹ.

- Chúng ta trong những buổi họp cộng đoàn hay với cơ quan chính quyền, chúng ta bênh vực người nghèo, người vô gia cư, người bị bệnh tâm thần, người trong lao tù, phụ nữ bị áp bức, trẻ con không có bảo hiểm sức khỏe v.v...

- Mỗi khi chúng ta làm việc trong cộng đoàn nhằm giảm bớt bạo lực ở trường học hay ở trên đường phố.

Những người bình thường như chúng ta làm sao hy sinh bao nhiêu việc để phục vụ kẻ khác, để đổ máu mình trên bao nhiêu bàn thờ để phục vụ? Chúng ta, những người được liên kết trong Bí Tích Thánh Thể hôm nay không do dự gì về nguồn gốc của sự dấn thân và hy sinh năng lực của chúng ta. Sự nhắc nhở sống động nơi bàn thờ này hôm nay là: Thiên Chúa đã hy sinh bao nhiêu điều cho chúng ta. Trong khi chúng ta nghe lời mời gọi, và đáp lại bằng cách dự phần vào bữa ăn, chúng ta làm như vậy với sự nhận thức thật sự. Chúng ta thấy những người trong chúng ta cũng tuyên xưng như chúng ta là Thiên Chúa là Đấng đáng được tôn vinh, không phải vì chúng ta bị bắt buộc phải làm như thế, nhưng vì chúng ta đã biết rõ hơn thế nữa.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP