header

Lúc khởi đầu đã có Ngôi Lời. Ngôi Lời vẫn hướng về Thiên Chúa,
và Ngôi Lời là Thiên Chúa. (Ga 1:1)

SÁCH ISAIA
Từ chương 1 đến chương 10

CHƯƠNG 1

1 Thị kiến ông I-sai-a, con ông A-mốc, đã được thấy, liên quan đến Giu-đa và Giê-ru-sa-lem, thời các vua Út-di-gia-hu, Giô-tham, A-khát, Khít-ki-gia cai trị Giu-đa.

2          Trời hãy nghe đây, đất lắng tai nào, vì ĐỨC CHÚA phán :
            "Ta đã nuôi nấng đàn con, cho chúng nên khôn lớn,
            nhưng chúng đã phản nghịch cùng Ta.

3          Con bò còn biết chủ, con lừa còn biết cái máng cỏ nhà chủ nó.
            Nhưng Ít-ra-en thì không biết, dân Ta chẳng hiểu gì.

4          Khốn thay dân tộc phạm tội, dân chồng chất lỗi lầm,
            giống nòi gian ác, lũ con hư hỏng !
            Chúng đã bỏ ĐỨC CHÚA,
            đã khinh Đức Thánh của Ít-ra-en, mà quay lưng đi.

5          Biết đánh các ngươi vào chỗ nào nữa,
            hỡi những kẻ cứ khăng khăng phản loạn !
            Đầu chỗ nào cũng đau, tim tan nát cả rồi !

6          Từ bàn chân cho đến đỉnh đầu, chẳng còn nơi lành lặn :
            vết bầm, vết đánh, vết thương còn mới, chưa có ai lau chùi,
            chưa có ai băng bó, chưa có ai thoa dầu.

7          Xứ sở các ngươi hoang tàn,
            thành thị các ngươi bị lửa thiêu.
            Đất đai các ngươi, kẻ ngoại bang thôn tính ngay trước mặt,
            khiến trở nên hoang tàn như bị quân ngoại bang giày xéo.

8          Chỉ còn sót lại cô gái Xi-on, như túp lều trong vườn nho,
            như cái chòi trong vườn dưa, như thành bị vây hãm.

9          Nếu ĐỨC CHÚA các đạo binh
            chẳng để lại cho chúng ta một ít người sống sót,
            thì chúng ta đã ra như Xơ-đôm, đã giống Gô-mô-ra.

10        Hỡi những kẻ làm đầu Xơ-đôm,
            hãy nghe lời ĐỨC CHÚA phán.
            Hỡi dân Gô-mô-ra,
            hãy lắng tai nghe Thiên Chúa chúng ta dạy bảo.

11        ĐỨC CHÚA phán : "Ngần ấy hy lễ của các ngươi,
            đối với Ta, nào nghĩa lý gì ?
            Lễ toàn thiêu chiên cừu, mỡ bê mập, Ta đã ngấy.
            Máu bò, máu chiên dê, Ta chẳng thèm !

12        Khi các ngươi đến trình diện Ta,
            ai khiến các ngươi phải giẫm lên khuôn viên của Ta ?

13        Thôi, đừng đem những lễ vật vô ích đến nữa.
            Ta ghê tởm khói hương ;
            Ta không chịu nổi ngày đầu tháng,
            ngày sa-bát, ngày đại hội,
            không chịu nổi những người cứ phạm tội ác
            rồi lại cứ lễ lạt linh đình.

14        Ta chán ghét những ngày đầu tháng,
            những đại lễ của các ngươi.
            Những thứ đó đã trở thành gánh nặng cho Ta,
            Ta không chịu nổi nữa.

15        Khi các ngươi dang tay cầu nguyện, Ta bịt mắt không nhìn ;
            các ngươi có đọc kinh cho nhiều, Ta cũng chẳng thèm nghe.
            Vì tay các ngươi đầy những máu.

16        Hãy rửa cho sạch, tẩy cho hết,
            và vứt bỏ tội ác của các ngươi cho khỏi chướng mắt Ta.
            Đừng làm điều ác nữa.

17        Hãy tập làm điều thiện, tìm kiếm lẽ công bình,
            sửa phạt người áp bức, xử công minh cho cô nhi,
            biện hộ cho quả phụ.

18        ĐỨC CHÚA phán : "Hãy đến đây, ta cùng nhau tranh luận !
            Tội các ngươi, dầu có đỏ như son, cũng ra trắng như tuyết ;
            có thẫm tựa vải điều, cũng hoá trắng như bông.

19        Nếu các ngươi chịu nghe lời Ta,
            các ngươi sẽ được hưởng dùng hoa mầu trong xứ.

20        Còn nếu các ngươi từ chối mà phản nghịch,
            các ngươi sẽ phải ăn gươm ăn giáo."
            Miệng ĐỨC CHÚA đã phán như vậy.

21        Đô thị vốn trung tín xưa kia
            sao nay lại trở thành con điếm ?
            Đô thị xưa kia vốn chính trực,
            vốn là nơi ngự trị của đức công minh,
            sao nay lại đầy lũ giết người ?

22        Bạc của ngươi đã biến thành gỉ sét,
            rượu ngon thì bị pha nước vào.

23        Các thủ lãnh của ngươi là những kẻ phản nghịch,
            đồng loã cùng trộm cướp.
            Tất cả bọn chúng đều thích ăn hối lộ, và chạy theo quà cáp.
            Chúng không phân xử công minh cho cô nhi,
            cũng chẳng quan tâm đến quyền lợi quả phụ.

24        Vì thế, đây là sấm ngôn của Chúa Thượng,
            ĐỨC CHÚA các đạo binh, Đấng vạn năng của Ít-ra-en :
            "Nào ! Ta sẽ phạt quân đối nghịch Ta, cho hả dạ,
            sẽ báo oán những kẻ thù của Ta.

25        Ta sẽ trở tay chống lại ngươi.
            Gỉ sét của ngươi, Ta sẽ tẩy sạch,
            như người ta lấy muối luyện kim.
            Mọi cặn bã của ngươi, Ta sẽ loại bỏ.

26        Ta sẽ cho các thủ lãnh của ngươi nên giống như hồi trước,
            và các cố vấn của ngươi tựa thuở ban đầu.
            Sau đó, ngươi sẽ được gọi
            là "Thành phố của đức công minh", là "Đô thị trung tín".

27        Xi-on sẽ được giải thoát nhờ lẽ chính trực,
            và dân thành hối cải trở về sẽ được giải thoát nhờ đức công minh.

28        Quân phản loạn và phường tội lỗi sẽ cùng bị đập tan,
            những kẻ bỏ ĐỨC CHÚA đều phải tiêu vong.

29        Các ngươi sẽ phải xấu hổ
            vì những cây vân hương mà các ngươi ưa thích,
            sẽ phải nhục nhã vì những khu vườn các ngươi đã chọn,

30        vì các ngươi sẽ như cây vân hương lá héo tàn
            tựa khu vườn không còn nước.

31        Người mạnh thế sẽ trở nên cái bùi nhùi,
            và việc nó làm sẽ thành một tia lửa,
            khiến cả hai cùng cháy mà không ai dập đi."

CHƯƠNG 2

1 Đây là điều mà ông I-sai-a, con ông A-mốc, đã được thấy về Giu-đa và Giê-ru-sa-lem.

2          Trong tương lai, núi Nhà ĐỨC CHÚA
            đứng kiên cường vượt đỉnh các non cao,
            vươn mình trên hết mọi ngọn đồi.
            Dân dân lũ lượt đưa nhau tới,

3          nước nước dập dìu kéo nhau đi.
            Rằng : "Đến đây, ta cùng lên núi ĐỨC CHÚA,
            lên Nhà Thiên Chúa của Gia-cóp,
            để Người dạy ta biết lối của Người,
            và để ta bước theo đường Người chỉ vẽ.
            Vì từ Xi-on, thánh luật ban xuống,
            từ Giê-ru-sa-lem, lời ĐỨC CHÚA phán truyền.

4          Người sẽ đứng làm trọng tài giữa các quốc gia
            và phân xử cho muôn dân tộc.
            Họ sẽ đúc gươm đao thành cuốc thành cày,
            rèn giáo mác nên liềm nên hái.
            Dân này nước nọ sẽ không còn vung kiếm đánh nhau,
            và thiên hạ thôi học nghề chinh chiến.

5          Hãy đến đây, nhà Gia-cóp hỡi,
            ta cùng đi, nhờ ánh sáng ĐỨC CHÚA soi đường !

6          Vâng, Chúa đã bỏ rơi dân Ngài là nhà Gia-cóp,
            vì họ chứa đầy thầy bói phương Đông và thầy chiêm
            như những người Phi-li-tinh ;
            họ thoả hiệp với người ngoại quốc.

7          Đất nước họ đầy bạc đầy vàng, kho tàng thì vô hạn ;
            đất nước họ đầy ngựa, chiến xa thì vô số.

8          Đất nước họ đầy những tà thần.
            Họ phủ phục trước những thứ bàn tay họ tạo tác,
            trước những vật ngón tay họ làm thành.

9          Thế là phàm nhân đã bị hạ, con người đã bị đè sát đất,
            xin Chúa cũng đừng dung tha.

10        Hãy chui vào hốc đá, ẩn mình trong bụi đất,
            để tránh nỗi kinh hoàng ĐỨC CHÚA gây ra,
            tránh oai phong lẫm liệt của Người.

11        Người phàm tự kiêu sẽ cúi mặt nhìn xuống,
            con người ngạo nghễ rồi sẽ bị khuất phục ;
            trong ngày đó, chỉ một mình ĐỨC CHÚA được suy tôn.

12        Vì ĐỨC CHÚA các đạo binh đã dành sẵn một ngày
            để trị tất cả những gì kiêu căng ngạo nghễ,
            trị tất cả những gì tự cao tự đại : chúng sẽ bị hạ xuống,

13        trị mọi cây hương bá Li-băng ngạo nghễ vươn cao,
            và mọi cây sồi xứ Ba-san,

14        mọi quả núi ngạo nghễ, và mọi ngọn đồi vươn cao,

15        mọi cây tháp cao vời, và mọi tường luỹ kiên cố,

16        mọi tàu bè Tác-sít và mọi du thuyền lộng lẫy.

17        Người phàm tự kiêu sẽ bị khuất phục,
            và con người ngạo nghễ rồi sẽ bị hạ xuống ;
            ngày đó, chỉ một mình ĐỨC CHÚA được suy tôn.

18        Các tà thần sẽ đồng loạt biến đi.

19        Người ta sẽ chui vào hốc đá, vào khe đất,
            để tránh nỗi kinh hoàng ĐỨC CHÚA gây ra,
            tránh oai phong lẫm liệt của Người,
            khi Người đứng lên làm cho đất hãi hùng.

20        Ngày đó, con người sẽ ném cho chuột chù, cho dơi
            những tà thần bằng bạc, tà thần bằng vàng của họ
            mà họ đã làm ra để thờ.

21        Họ sẽ chui vào hang đá, vào kẽ núi,
            để tránh nỗi kinh hoàng ĐỨC CHÚA gây ra,
            tránh oai phong lẫm liệt của Người,
            khi Người đứng lên làm cho đất hãi hùng.

22        Hãy tránh xa người đời,
            họ chỉ có hơi thở trong lỗ mũi, có gì đáng giá đâu !

CHƯƠNG 3

1 Này đây Chúa là ĐỨC CHÚA các đạo binh, cất khỏi Giê-ru-sa-lem và Giu-đa mọi chỗ nương chỗ tựa :
            chỗ tựa chỗ nương là bánh và nước,

2          người hùng và chiến sĩ, quan toà và ngôn sứ, thầy bói và kỳ mục,

3          sĩ quan và thân hào, cố vấn với phù thuỷ cao tay
            và những kẻ thạo nghề bùa ngải.

4          Ta sẽ đặt bọn nhãi con làm người chỉ huy chúng,
            và lũ trẻ ranh làm người cai trị chúng.

5          Dân chúng sẽ ức hiếp lẫn nhau,
            người thân cận ức hiếp người thân cận ;
            nhãi con hỗn láo với ông già,
            đứa vô loại hỗn láo với người quyền quý.

6          Người ta sẽ níu lấy người anh em trong nhà cha mình mà nói :
            "Anh còn áo choàng, hãy làm đầu chúng tôi,
            và đống hoang tàn này sẽ ở dưới quyền anh."

7          Ngày đó, người kia sẽ lên tiếng nói :
            "Tôi không muốn làm thầy thuốc đâu,
            và trong nhà tôi chẳng có bánh, cũng chẳng có áo choàng,
            xin đừng đặt tôi làm đầu dân."

8          Giê-ru-sa-lem sẩy chân, Giu-đa té nhào,
            vì chúng đã nói và hành động chống lại ĐỨC CHÚA,
            phản loạn trước tôn nhan vinh hiển của Người.

9          Vẻ mặt của chúng là bằng chứng cáo tội chúng ;
            chúng khoe tội mình như Xơ-đôm, chứ không giấu giếm.
            Thật khốn cho chúng, vì chúng tự chuốc hoạ vào thân.

10        Hãy nói : người công chính thật có phúc,
            vì kết quả việc họ làm, họ sẽ được dùng được hưởng.

11        Khốn thay kẻ gian ác, thật khốn thay,
            vì hậu quả việc tay nó làm, nó sẽ phải chuốc lấy.

12        Kẻ ức hiếp dân Ta là một đứa trẻ con,
            những kẻ cai trị nó lại là đàn bà.
            Ôi dân Ta, những kẻ dẫn dắt ngươi làm ngươi lạc hướng,
            đường lối ngươi đi, chúng làm cho rối loạn !

13        ĐỨC CHÚA đứng lên cáo tội, Người đứng đó xét xử chư dân.

14        ĐỨC CHÚA đưa ra toà xét xử
            hàng kỳ mục và những kẻ lãnh đạo dân Người :
            "Chính các ngươi đã ăn hại vườn nho.
            Của cải người nghèo các ngươi đã bóc lột
            còn đang ở trong nhà các ngươi.

15        Cớ sao các ngươi lại chà đạp dân Ta,
             làm tan nát mặt mày những kẻ nghèo khó ?"
            Sấm ngôn của Chúa Thượng, ĐỨC CHÚA các đạo binh !

16        ĐỨC CHÚA phán : Vì các con gái Xi-on kiêu kỳ,
            chúng vừa đi vừa vênh mặt, liếc mắt,
            chúng bước đi nhún nhẩy, khua kiềng đeo chân,

17        nên Chúa Thượng sẽ làm cho con gái Xi-on ghẻ chốc đầy đầu,
            và ĐỨC CHÚA sẽ lột trần chúng.

18 Ngày đó, Chúa Thượng sẽ lấy đi đồ trang sức : kiềng, hình mặt trời, hình trăng khuyết, 19 vòng cổ, xuyến, khăn trùm, 20 khăn chít, xà tích, thắt lưng, hộp phấn son, bùa phép, 21 nhẫn, khuyên mũi, 22 áo ngày lễ, áo khoác, áo choàng, túi cầm tay, 23 gương soi, áo vải mịn, dải cột tóc, khăn trùm dài.

24        Thay vì hương thơm sẽ là mùi thối,
            thay vì thắt lưng là sợi dây thừng,
            thay vì bím tóc là đầu cạo trọc,
            thay vì áo đẹp là khố vải thô,
            thay vì nhan sắc là vết sắt nung.

25        Nam nhi của ngươi sẽ ngã gục vì gươm,
            anh hùng của ngươi sẽ tử trận.

26        Các cửa thành than vãn, để tang,
            nó sẽ ngồi dưới đất trơ trọi một mình.

CHƯƠNG 4

1 Ngày đó, bảy bà sẽ níu lấy một ông mà nói : "Bánh ăn áo mặc, chúng em sẽ liệu lấy ; chỉ xin được mang tên chàng, xin chàng cất đi cho nỗi khổ nhục của chúng em."

2          Ngày đó, chồi non ĐỨC CHÚA cho mọc lên
            sẽ là vinh quang và danh dự,
            và hoa màu từ ruộng đất trổ sinh
            sẽ là niềm hãnh diện và tự hào
            cho những người Ít-ra-en thoát nạn.

3          Những người sống sót ở Xi-on
            và những kẻ còn sót lại ở Giê-ru-sa-lem sẽ được gọi là thánh.
            Tất cả được ghi tên vào sổ để sống tại Giê-ru-sa-lem.

4          Khi Chúa Thượng đã dùng thần khí thông minh
            và thần khí có sức thiêu huỷ
            mà tẩy sạch các thiếu nữ Xi-on khỏi những gì ô uế,
            và gột rửa Giê-ru-sa-lem khỏi máu đã đổ ra trong thành,

5          thì trên khắp núi Xi-on, và trên những người hội họp ở đó,
            ĐỨC CHÚA sẽ tạo ra một đám mây ban ngày,
            một đám khói và một ngọn lửa rực sáng ban đêm.
            Thật vậy, trên tất cả,
            vinh quang của Chúa sẽ là tán che, 6 là mái lều
            làm bóng râm ban ngày cho khỏi nóng,
            làm nơi nương ẩn khi bão táp mưa sa.

CHƯƠNG 5

1          Tôi xin hát tặng bạn thân tôi,
            bài ca của bạn tôi về vườn nho của mình.
            Bạn thân tôi có một vườn nho trên sườn đồi mầu mỡ.

2          Anh ra tay cuốc đất nhặt đá,
            giống nho quý đem trồng,
            giữa vườn anh xây một vọng gác,
            rồi khoét bồn đạp nho.
            Anh những mong nó sinh trái tốt,
            nó lại sinh nho dại.

3          Vậy bây giờ,
            dân Giê-ru-sa-lem và người Giu-đa hỡi,
            xin phân xử đôi đàng giữa tôi với vườn nho.

4          Có gì làm hơn được cho vườn nho của tôi,
            mà tôi đã chẳng làm ?
            Tôi những mong trái tốt, sao nó sinh nho dại ?

5          Vậy bây giờ tôi cho các người biết
            tôi đối xử thế nào với vườn nho của tôi :
            hàng giậu thì chặt phá cho vườn bị tan hoang,
            bờ tường thì đập đổ cho vườn bị giày xéo.

6          Tôi sẽ biến thửa vườn thành mảnh đất hoang vu,
            không tỉa cành nhổ cỏ, gai góc mọc um tùm ;
            sẽ truyền lệnh cho mây đừng đổ mưa tưới xuống.

7          Vườn nho của ĐỨC CHÚA các đạo binh,
            chính là nhà Ít-ra-en đó ;
            cây nho Chúa mến yêu quý chuộng,
            ấy chính là người xứ Giu-đa.
            Người những mong họ sống công bình,
            mà chỉ thấy toàn là đổ máu ;
            đợi chờ họ làm điều chính trực,
            mà chỉ nghe vẳng tiếng khóc than.

8          Khốn thay những kẻ tậu hết nhà nọ đến nhà kia
            nối thêm ruộng này đến ruộng khác,
            tới mức không còn chỗ trống nào
            và chỉ còn một mình các người ở lại trong xứ !

9          Tai tôi nghe tiếng ĐỨC CHÚA các đạo binh thề rằng :
            nhà cửa có nhiều cũng sẽ tan hoang,
            có lớn và đẹp cũng không người ở.

10        Mười sào nho chỉ cho một thùng rượu,
            một tạ hạt giống chỉ cho một giạ lúa.

11        Khốn thay những người dậy sớm để chạy theo ma men,
            những kẻ kề cà mãi tới khuya, cho rượu nung đốt chúng.

12        Giữa tiếng đàn sắt, đàn cầm, tiếng trống con và tiếng sáo,
            chúng chè chén say sưa ;
            còn hành động của ĐỨC CHÚA, chúng không ngó ngàng,
            việc tay Người làm, chúng chẳng nhìn xem.

13        Bởi thế, dân Ta bị lưu đày vì thiếu hiểu biết ;
            hàng quyền quý chết đói, quần chúng phải khát khô.

14        Bởi thế, âm ty mở họng lớn, há mồm to quá chừng,
            hàng quý tộc và quần chúng của thành xuống đó
            cùng với tiếng reo vui ồn ào.

15        Phàm nhân đã bị hạ, con người đã bị đè sát đất,
            bọn kiêu căng đã phải cúi mặt chẳng dám nhìn lên.

16        ĐỨC CHÚA các đạo binh sẽ được suy tôn,
            khi Người phán quyết,
            và Thiên Chúa chí thánh
            sẽ biểu dương sự thánh thiện của Người,
            khi Người bày tỏ đức công minh.

17        Chiên con sẽ gặm cỏ ở đó, như trong đồng cỏ của chúng,
            ngoại kiều sẽ kiếm ăn trong chốn hoang tàn xưa đầy súc vật béo.

18        Khốn thay những kẻ lấy dây gian tà kéo lầm lỗi,
            và dùng thừng kéo xe mà lôi theo tội ác.

19        Chúng nói : "Ước chi Người vội vàng, mau mắn
            thực hiện công việc của Người, để chúng tôi trông thấy.
            Ước chi kế hoạch của Đức Thánh Ít-ra-en
            được đem ra thi hành, cho chúng tôi hay biết."

20        Khốn thay những kẻ bảo cái tốt là xấu, cái xấu là tốt,
            những kẻ biến tối thành sáng, sáng thành tối,
            biến cay đắng thành ngọt ngào, ngọt ngào thành cay đắng.

21        Khốn thay những kẻ coi mình là khôn ngoan,
            và cho mình là thông minh,

22        khốn thay những anh hùng tửu lượng,
            những tay vô địch nghề pha chế rượu nồng,

23        những kẻ vì nhận quà hối lộ
            mà tuyên bố kẻ có tội là công chính,
            và phủ nhận sự công chính của người công chính.

24        Vì thế, như lưỡi lửa thiêu rơm,
            và cỏ khô tiêu tan trong ngọn lửa,
            rễ chúng sẽ ra như mục nát,
            và nụ hoa của chúng sẽ bay lên như bụi,
            vì chúng đã khinh thường luật của ĐỨC CHÚA các đạo binh,
            và coi nhẹ lời của Đức Thánh Ít-ra-en.

25        Vì thế, ĐỨC CHÚA đã nổi cơn thịnh nộ với dân Người,
            Người đã giơ tay phạt chúng,
            Người đánh chúng, khiến núi non chấn động,
            và thây chúng như rác rưởi giữa phố phường.
            Dầu thế, Người vẫn chưa nguôi cơn thịnh nộ,
            và tay Người vẫn còn giơ lên.

26        Người sẽ phất cờ hiệu cho một dân tộc từ phương xa,
            huýt nó từ tận cùng cõi đất
            và kìa, nó đang đến vội vàng, nhanh nhẹn.

27        Trong hàng ngũ nó, không ai mệt lả, không kẻ lao đao,
            không ai chợp mắt, không kẻ ngủ mê,
            không ai cởi thắt lưng, không ai đứt quai dép.

28        Tên của chúng mài nhọn, cung của chúng đều giương,
            vó ngựa chúng khác nào đá lửa,
            bánh xe chúng dường như gió lốc.

29        Tiếng chúng rống như sư tử cái, chúng rống lên như sư tử con,
            chúng gầm lên, bắt mồi, tha đi mà không có ai giật lại.

30        Nhưng trong ngày đó,
            sẽ có tiếng gầm lên chống lại chúng, như tiếng gầm của biển.
            Người ta sẽ nhìn mặt đất, thì này : bóng tối và ngặt nghèo,
            và ánh sáng bị mây mù làm cho tối tăm.

CHƯƠNG 6

1 Năm vua Út-di-gia-hu băng hà, tôi thấy Chúa Thượng ngự trên ngai rất cao ; tà áo của Người bao phủ Đền Thờ.

2 Phía bên trên Người, có các thần Xê-ra-phim đứng chầu. Mỗi vị có sáu cánh : hai cánh để che mặt, hai cánh để che chân và hai cánh để bay.

3 Các vị ấy đối đáp tung hô :
            "Thánh ! Thánh ! Chí Thánh !
            ĐỨC CHÚA các đạo binh là Đấng Thánh !
            Cả mặt đất rạng ngời vinh quang Chúa !"

4 Tiếng tung hô đó làm cho các trụ cửa rung chuyển ; khắp Đền Thờ khói toả mịt mù. 5 Bấy giờ tôi thốt lên :
            "Khốn thân tôi, tôi chết mất !
            Vì tôi là một người môi miệng ô uế,
            tôi ở giữa một dân môi miệng ô uế,
            thế mà mắt tôi đã thấy Đức Vua là ĐỨC CHÚA các đạo binh !"

6 Một trong các thần Xê-ra-phim bay về phía tôi, tay cầm một hòn than hồng người đã dùng cặp mà gắp từ trên bàn thờ. 7 Người đưa hòn than ấy chạm vào miệng tôi và nói :
            "Đây, cái này đã chạm đến môi ngươi,
            ngươi đã được tha lỗi và xá tội."

8 Bấy giờ tôi nghe tiếng Chúa Thượng phán :
           "Ta sẽ sai ai đây ? Ai sẽ đi cho chúng ta ?"
           
Tôi thưa : "Dạ, con đây, xin sai con đi."

9          Chúa phán : "Hãy đi nói với dân này rằng :
            Cứ nghe cho rõ, nhưng đừng hiểu,
            cứ nhìn thật kỹ, nhưng đừng nhận ra.

10        Hãy làm cho lòng dân này ra đần độn,
            cho tai nó điếc, cho mắt nó mù ;
            kẻo mắt nó thấy, tai nó nghe và lòng nó hiểu,
            mà nó trở lại và được chữa lành."

11 Tôi thưa : "Cho đến bao giờ, lạy Chúa Thượng ?" Chúa phán : "Cho đến khi nào các thành bị tàn phá không còn dân cư, nhà cửa không còn người ở, đất đai bị tàn phá trở nên chốn hoang vu." 12 ĐỨC CHÚA sẽ đuổi người ta đi xa, và trong xứ sẽ có nhiều chỗ bỏ hoang. 13 Và nếu ở đó còn sót lại một phần mười, thì đến lượt phần đó cũng sẽ bị lửa thiêu, như một cây vân hương, một cây sồi bị đốn, chỉ còn sót lại cái gốc thôi. Gốc ấy là một mầm giống thánh."

CHƯƠNG 7

1 Thời vua A-khát, con vua Giô-tham, cháu vua Út-di-gia-hu, trị vì Giu-đa, thì vua A-ram là Rơ-xin, và vua Ít-ra-en là Pe-các, con ông Rơ-man-gia-hu, lên đánh Giê-ru-sa-lem, nhưng không thể tấn công được. 2 Người ta báo tin cho nhà Đa-vít rằng : "A-ram đã đóng quân ở Ép-ra-im." Bấy giờ lòng vua cũng như lòng dân đều rung động như cây rừng rung rinh trước gió.

3 ĐỨC CHÚA phán với ông I-sai-a : "Ngươi hãy cùng với Sơ-a Gia-súp, con ngươi, ra đón vua A-khát ở cuối kênh dẫn nước của hồ trên, phía đường dẫn tới cánh đồng Thợ Nện Dạ. 4 Ngươi hãy nói với nhà vua : "Ngài hãy coi chừng, cứ bình tĩnh, đừng sợ, chớ sờn lòng trước hai cái đầu que củi chỉ còn khói đó, trước cơn giận sôi sục của Rơ-xin, vua A-ram, và của người con Rơ-man-gia-hu. 5 Vì A-ram cùng với Ép-ra-im và người con Rơ-man-gia-hu đã mưu tính hại ngài và nói : 6 "Ta hãy lên đánh Giu-đa, làm cho nó khiếp sợ ta, và đặt con ông Táp-ên làm vua ở đó."

7 ĐỨC CHÚA là Chúa Thượng phán thế này :
           
Chuyện đó sẽ không xảy ra, sẽ không có,
8
         vì đầu của A-ram là Đa-mát, đầu của Đa-mát là Rơ-xin.
            Sáu mươi lăm năm nữa
            Ép-ra-im sẽ tan tành, không còn là một dân.

9          Đầu của Ép-ra-im là Sa-ma-ri,
            đầu của Sa-ma-ri là con của Rơ-man-gia-hu.
            Nếu các ngươi không vững tin,
            thì các ngươi sẽ không đứng vững.

10        Một lần nữa ĐỨC CHÚA phán với vua A-khát rằng :

11        "Ngươi cứ xin ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa của ngươi
            ban cho ngươi một dấu
            dưới đáy âm phủ hoặc trên chốn cao xanh."

12        Vua A-khát trả lời :
            "Tôi sẽ không xin, tôi không dám thử thách ĐỨC CHÚA."

13        Ông I-sai-a bèn nói : "Nghe đây, hỡi nhà Đa-vít !
            Các ngươi làm phiền thiên hạ chưa đủ sao,
            mà còn muốn làm phiền cả Thiên Chúa của tôi nữa ?

14        Vì vậy, chính Chúa Thượng sẽ ban cho các ngươi một dấu :
            Này đây người thiếu nữ mang thai, sinh hạ con trai,
            và đặt tên là Em-ma-nu-en.

15        Con trẻ sẽ ăn sữa chua và mật ong
            cho tới khi biết bỏ cái xấu mà chọn cái tốt.

16        Vì trước khi con trẻ biết bỏ cái xấu mà chọn cái tốt,
            thì đất đai của hai vua mà ngài khiếp sợ đã bị bỏ hoang.

17        ĐỨC CHÚA sẽ đem lại cho ngài, cho dân ngài, cho thân phụ ngài
            những ngày như chưa từng có,
            kể từ khi Ép-ra-im tách khỏi Giu-đa (vua nước Át-sua)."

18        Đến ngày đó, ĐỨC CHÚA sẽ huýt ruồi
            ở tận cùng các kinh rạch Ai-cập, và huýt ong ở đất Át-sua.

19        Chúng sẽ đến và tất cả sẽ đậu
            trong các thung lũng sâu, các kẽ đá
            trong mọi bụi gai và mọi đồng cỏ.

20        Ngày đó, Chúa Thượng sẽ dùng dao cạo
            thuê bên kia Sông Cả -vua nước Át-sua-
            mà cạo đầu và lông chân ;
            cả râu, Người cũng xén.

21        Đến ngày đó,
            mỗi người sẽ nuôi một con bò cái tơ và hai con chiên ;

22        vì chúng cho quá nhiều sữa, nên người ta sẽ ăn sữa chua ;
            vì mọi kẻ còn lại trong xứ sẽ ăn sữa chua và mật ong.

23        Đến ngày đó, mọi nơi có ngàn gốc nho đáng giá ngàn bạc,
            sẽ chỉ có gai góc và bụi rậm.

24        Vào đó, người ta sẽ phải mang cung và tên,
            vì toàn xứ sẽ chỉ có gai góc và bụi rậm.

25        Tất cả mọi núi đồi mà người ta vẫn thường cuốc xới,
            bạn sẽ không đến đó nữa, vì sợ gai góc và bụi rậm :
            đó sẽ là nơi thả bò và nơi chiên cừu giẫm nát.

CHƯƠNG 8

1 ĐỨC CHÚA phán với tôi : "Hãy lấy một tấm bảng lớn và viết trên đó bằng kiểu chữ thường : Ma-he Sa-lan Khát Bát." 2 Tôi đã lấy những nhân chứng đáng tin làm chứng cho tôi : tư tế U-ri-gia, ông Dơ-khác-gia-hu, con ông Giơ-ve-réc-gia-hu.

3 Tôi đã gần gũi nữ ngôn sứ. Bà thụ thai và sinh một con trai. ĐỨC CHÚA bảo tôi : "Hãy gọi tên nó là Ma-he Sa-lan Khát Bát, 4 vì trước khi đứa trẻ biết gọi "cha", gọi "mẹ", thì người ta sẽ đem tài sản của Đa-mát và chiến lợi phẩm lấy ở Sa-ma-ri đến trước mặt vua Át-sua." Suối Si-lô-ác và sông Êu-phơ-rát

5 ĐỨC CHÚA lại phán với tôi lần nữa rằng :

6 "Bởi vì dân này khinh dể nước mương Si-lô-ác chảy lững lờ, và rụng rời vì sợ Rơ-xin và con của Rơ-man-gia-hu, 7 cho nên, này, để hại chúng, Chúa Thượng sẽ làm cho dâng lên, dòng nước lũ Sông Cả chảy cuồn cuộn - vua Át-sua và tất cả vinh quang của vua ấy. Ở đâu, nó cũng sẽ dâng lên khỏi lòng sông, chỗ nào cũng tràn bờ. 8 Nó sẽ ùa vào Giu-đa, sẽ phủ, sẽ ngập, sẽ dâng lên tới cổ. Cánh nó dang ra sẽ bao trùm khắp chiều rộng của đất ngươi, hỡi Em-ma-nu-en ! 9 Liên kết lại, hỡi các dân, các ngươi sẽ bị đập tan !

Hãy lắng tai, hỡi các miền đất xa xăm ! Hãy nai nịt sẵn sàng, các ngươi sẽ bị đập tan ! Hãy nai nịt sẵn sàng, các ngươi sẽ bị đập tan !

10        Hãy bày mưu lập kế, mưu kế đó sẽ bị phá vỡ,
            hãy ra lệnh, lệnh đó sẽ không được thi hành,
            vì Thiên Chúa ở cùng chúng tôi."

11        Thật vậy ĐỨC CHÚA đã phán với tôi thế này,
            khi tay Người nắm lấy tôi,
            khi Người dạy tôi đừng đi theo đường lối dân này :

12        "Các ngươi đừng gọi là âm mưu
            tất cả những gì dân này gọi là âm mưu ;
            điều chúng sợ, các ngươi đừng sợ, và đừng kinh hãi.

13        Chính ĐỨC CHÚA các đạo binh là Đấng các ngươi
            phải nhìn nhận là thánh.
            Chính Người là Đấng các ngươi phải sợ,
            chính Người là Đấng các ngươi phải kinh hãi.

14        Người sẽ là một thánh điện, và một hòn đá làm cho vấp,
            một tảng đá làm cho sẩy chân đối với hai nhà Ít-ra-en,
            một dò lưới và một cạm bẫy đối với người dân Giê-ru-sa-lem.

15        Nhiều người sẽ vì đó mà sẩy chân, té ngã, nát tan,
            sẽ mắc bẫy và bị bắt.

16        Hãy giữ lời chứng cho kỹ, hãy niêm phong lời giáo huấn
            ở giữa các môn đệ của Ta."

17        Tôi mong đợi ĐỨC CHÚA, Đấng ẩn mặt không nhìn nhà Gia-cóp,
            tôi trông cậy vào Người.

18        Này tôi và những đứa con mà ĐỨC CHÚA đã ban cho tôi,
            trong Ít-ra-en, chúng tôi là những dấu chỉ điềm báo,
            do ĐỨC CHÚA các đạo binh, Đấng ngự trên núi Xi-on gửi đến.

19        Và nếu người ta nói với anh em :
            "Hãy thỉnh ý các đồng bóng và thầy bói
            là những kẻ thì thào và lẩm nhẩm ;
            dân lại chẳng phải thỉnh ý thần của mình,
            thỉnh ý kẻ chết cho người sống sao ?",

20        thì anh em cứ trở về với lời giáo huấn, với lời chứng !
            Nếu họ không nói theo như lời này,
            thì sẽ chẳng thấy rạng đông.

21        Họ lang thang trong xứ, khổ cực và đói,
            khi đói, họ sẽ nổi giận,
            sẽ nguyền rủa vua và Thiên Chúa của mình.
            Họ sẽ ngước lên cao,

22        rồi nhìn xuống đất,
            và kìa : ngặt nghèo và tối tăm,
            bóng đêm đè nặng, và tứ phía mịt mù.

23 Nhưng sẽ không còn bóng đêm ở nơi đang bị ngặt nghèo. Thời đầu, Người đã hạ nhục đất Dơ-vu-lun và đất Náp-ta-li, nhưng thời sau, Người sẽ làm vẻ vang cho con đường ra biển, miền bên kia sông Gio-đan, vùng đất của dân ngoại.

CHƯƠNG 9

1          Dân đang lần bước giữa tối tăm
            đã thấy một ánh sáng huy hoàng ;
            đám người sống trong vùng bóng tối,
            nay được ánh sáng bừng lên chiếu rọi.

2          Chúa đã ban chứa chan niềm hoan hỷ,
            đã tăng thêm nỗi vui mừng.
            Họ mừng vui trước nhan Ngài
            như thiên hạ mừng vui trong mùa gặt,
            như người ta hỷ hoan khi chia nhau chiến lợi phẩm.

3          Vì cái ách đè lên cổ dân, cây gậy đập xuống vai họ,
            và ngọn roi của kẻ hà hiếp, Ngài đều bẻ gãy
            như trong ngày chiến thắng quân Ma-đi-an.

4          Vì mọi giầy lính nện xuống rần rần
            và mọi áo choàng đẫm máu
            sẽ bị đem thiêu, làm mồi cho lửa.

5          Vì một trẻ thơ đã chào đời để cứu ta,
            một người con đã được ban tặng cho ta.
            Người gánh vác quyền bính trên vai,
            danh hiệu của Người là Cố Vấn kỳ diệu, Thần Linh dũng mãnh,
            người Cha muôn thuở, Thủ Lãnh hoà bình.

6          Người sẽ mở rộng quyền bính, và lập nền hoà bình vô tận
            cho ngai vàng và vương quốc của vua Đa-vít.
            Người sẽ làm cho vương quốc được kiên cố vững bền
            trên nền tảng chính trực công minh,
            từ nay cho đến mãi muôn đời.
            Vì yêu thương nồng nhiệt,
            ĐỨC CHÚA các đạo binh sẽ thực hiện điều đó.

7          Chúa Thượng đã gửi một lời đến Gia-cóp,
            lời ấy rơi xuống Ít-ra-en.

8          Toàn dân, tức là Ép-ra-im và người ở Sa-ma-ri, sẽ biết lời ấy,
            lòng đầy kiêu căng ngạo mạn, họ nói :

9          "Gạch đổ xuống, ta sẽ dùng đá tảng xây lại,
            sung bị chặt, ta sẽ lấy bá hương thế vào."

10        ĐỨC CHÚA khiến đối phương là Rơ-xin
            chống lại dân và kích động kẻ thù của họ :

11        phía Đông thì có A-ram, phía Tây thì có Phi-li-tinh,
            chúng tha hồ thôn tính Ít-ra-en.
            Dầu thế, Người vẫn chưa nguôi cơn thịnh nộ,
            và tay Người vẫn còn giơ lên.

12        Thế mà dân vẫn không quay về với Đấng đánh phạt chúng,
            và chẳng tìm kiếm Chúa các đạo binh,

13        ĐỨC CHÚA đã chặt đầu chặt đuôi Ít-ra-en,
            chặt cả cây chà là lẫn cây sậy, trong cùng một ngày.

14        Kỳ mục và thân hào là cái đầu,
            ngôn sứ dạy điều dối trá là cái đuôi.

15        Những kẻ lãnh đạo dân này đã làm cho nó lạc hướng,
            và những kẻ được lãnh đạo đã phải diệt vong.

16        Vì thế, Chúa Thượng chẳng tìm được niềm vui
            nơi bọn trai tráng,
            chẳng xót thương kẻ mồ côi goá bụa của dân,
            bởi vì bọn chúng tất cả đều vô luân và gian ác,
            miệng lưỡi chúng đều nói lời ngu xuẩn.
            Dầu thế, Người vẫn chưa nguôi cơn thịnh nộ,
            và tay Người vẫn còn giơ lên.

17        Vì sự gian ác cháy như lửa, nó thiêu huỷ bụi rậm và gai góc,
            đốt cháy các bụi cây trong rừng, làm cho khói cuồn cuộn bốc lên.

18        Bởi ĐỨC CHÚA các đạo binh nổi giận,
            mà đất nước cháy bừng và dân nên như mồi cho lửa,
            anh em chẳng còn xót thương nhau.

19        Người ta xẻo bên phải mà vẫn còn đói,
            ngoạm bên trái mà vẫn chưa no,
            mỗi người ăn thịt cánh tay mình.

20        Mơ-na-se ăn thịt Ép-ra-im, và Ép-ra-im ăn thịt Mơ-na-se,
            cả hai cùng nhau đánh Giu-đa.
            Dầu thế, Người vẫn chưa nguôi cơn thịnh nộ,
            và tay Người vẫn còn giơ lên.

CHƯƠNG 10

1          Khốn thay những kẻ đặt ra các luật lệ bất công,
            những kẻ viết nên các chỉ thị áp bức,

2          để cản người yếu hèn hưởng công lý,
            tước đoạt quyền lợi người nghèo khó trong dân tôi,
            để biến bà goá thành mồi ngon cho chúng, và bóc lột kẻ mồ côi.

3          Các người sẽ làm chi khi đến ngày trừng phạt,
            khi bão tố từ xa ập tới ?
            Các người sẽ chạy đến với ai mà xin giúp đỡ ?
            Các người sẽ để vinh hoa phú quý nơi đâu ?

4          Chỉ còn có việc khom lưng giữa đám tù
            và ngã gục giữa những người bị giết.
            Dầu thế, Người vẫn chưa nguôi cơn thịnh nộ,
            và tay Người vẫn còn giơ lên.

5          Khốn thay Át-sua, ngọn roi Ta dùng trong cơn thịnh nộ,
            trận lôi đình của Ta là cây gậy trong tay nó.

6          Ta sai nó đến với một dân tộc vô luân,
            Ta truyền cho nó đến với một dân chọc giận Ta,
            để tha hồ cướp bóc, tha hồ tước đoạt,
            để giày đạp dân ấy như bùn đất ngoài đường.

7          Nhưng nó lại chẳng hiểu như thế, và lòng chẳng nghĩ như vậy.
            Vì nó chỉ để tâm diệt trừ và loại bỏ thật nhiều dân tộc.

8          Quả vậy, nó nói : "Tướng lãnh của ta chẳng toàn là vua sao ?

9          Can-nô đã chẳng ra như Các-cơ-mít,
            Kha-mát như Ác-pát, Sa-ma-ri như Đa-mát sao ?

10        Như tay ta đã nắm gọn những vương quốc của tà thần,
            -tượng thần của chúng
            còn nhiều hơn ở Giê-ru-sa-lem và Sa-ma-ri,-

11        như ta đã xử với Sa-ma-ri và các tà thần của nó,
            há ta lại chẳng xử như vậy
            với Giê-ru-sa-lem và các thần của nó sao ?"

12 Nhưng đến khi Chúa Thượng đã hoàn thành mọi việc Người làm trên núi Xi-on và tại Giê-ru-sa-lem, Người phán : Ta sẽ trừng phạt hậu quả lòng tự đại của vua Át-sua và con mắt kiêu căng ngạo nghễ của nó.

13        Vì nó đã nói : "Nhờ sức mạnh tay ta, ta đã hành động,
            và nhờ sự khôn ngoan của ta nữa, vì ta thông minh.
            Ta đã xoá bỏ ranh giới các dân tộc
            và chiếm đoạt những kho tàng của chúng.
            Như một đấng anh hùng, ta đã khuất phục dân cư.

14        Tay ta đã chộp lấy của cải chư dân như chộp một tổ chim ;
            như người ta lượm trứng rơi, ta đây đã lượm cả mặt đất
            mà chẳng ai vẫy cánh, há mỏ, kêu chim chíp."

15        Cái rìu lại lên mặt với kẻ cầm rìu mà chặt
            hay cái cưa tự đại với người kéo cưa sao ?
            Như thể ngọn roi kéo được kẻ giơ nó lên,
            cây gậy nhấc được kẻ không phải là gỗ vậy !

16        Bởi thế, ĐỨC CHÚA các đạo binh là Chúa Thượng
            sẽ làm cho những kẻ lực lưỡng của nó gầy đi ;
            từ dưới cảnh vinh hoa phú quý của nó,
            một ngọn lửa sẽ bốc lên như ngọn lửa một đám cháy.

17        Ánh sáng của Ít-ra-en sẽ thành lửa
            và Đức Thánh của nó sẽ thành ngọn lửa,
            sẽ đốt và thiêu rụi bụi rậm và gai góc của nó
            trong cùng một ngày.

18        Vinh quang của rừng cây và vườn quả của nó,
            Người sẽ tận diệt từ ngọn tới gốc,
            nó sẽ như một con bệnh hao mòn.

19        Cây sót lại trong rừng của nó sẽ chẳng còn bao nhiêu,
            một đứa trẻ cũng kiểm kê được.

20        Đến ngày đó, những người Ít-ra-en sống sót
            và những kẻ trong nhà Gia-cóp thoát nạn,
            sẽ không còn dựa vào người đánh nó nữa,
            nhưng sẽ dựa vào ĐỨC CHÚA, Đức Thánh của Ít-ra-en,
            với lòng thành tín.

21        Phần sống sót sẽ trở về -phần sống sót của Gia-cóp-
            với Thần Linh dũng mãnh.

22        Hỡi Ít-ra-en, cho dù dân ngươi có nhiều như cát biển,
            thì chỉ phần sống sót sẽ trở về :
            đã có quyết định huỷ diệt, công lý sẽ tràn lan.

23        Quả thế, quyết định tận diệt này,
            Chúa Thượng là ĐỨC CHÚA các đạo binh
            sẽ thi hành trên toàn cõi đất.

24        Vì vậy, ĐỨC CHÚA các đạo binh là Chúa Thượng phán thế này :
            "Hỡi dân Ta đang sống ở Xi-on,
            đừng sợ Át-sua, kẻ đánh ngươi bằng roi
            và giơ gậy đập ngươi như người Ai-cập thuở trước ;

25        vì chỉ còn chút ít, chút ít nữa thôi,
            Ta sẽ hết giận ngươi, nhưng cơn thịnh nộ của Ta sẽ tiêu diệt nó.

26        ĐỨC CHÚA các đạo binh sẽ quất roi,
            Người đánh nó như đã đánh Ma-đi-an tại tảng đá Ô-rếp ;
            Người sẽ vung gậy trên biển cả như đã giơ lên ở Ai-cập ngày xưa.

27        Đến ngày đó, gánh nặng của nó sẽ rời khỏi vai ngươi,
            ách của nó sẽ rời khỏi cổ ngươi.
            Cái ách sẽ bị bẻ gãy vì cảnh phì nhiêu."

28        Nó đến đánh Ai-giát, đi qua Mích-rôn, gửi hành lý ở Mích-mát.

29        Chúng đi qua ải : "Tại Ghe-va, chúng ta sẽ nghỉ đêm."
            Ra-ma run sợ, Ghíp-a, thành của vua Sa-un, chạy trốn.

30        Bát Ga-lim, hãy cất tiếng kêu la !
            Lai-sa, hãy lắng nghe ! A-na-thốt, hãy trả lời !

31         Mát-mê-na đi trốn, dân cư Ghê-vim tìm nơi trú ẩn.

32         Hôm nay, nó còn dừng lại ở Nốp,
            nó sẽ vẫy tay đe doạ núi của thiếu nữ Xi-on,
            đồi của Giê-ru-sa-lem.

33         Này đây Chúa Thượng là ĐỨC CHÚA các đạo binh
            dùng uy vũ chặt lá cành :
            ngọn cao sẽ bị đốn, đỉnh kiêu kỳ bị hạ.

34         Các bụi rậm trong rừng sẽ bị chặt bằng đồ sắt,
            và núi Li-băng gục ngã bởi một Đấng oai hùng.

DẪN NHẬP

>> Dẫn Nhập Cựu Ước

>> Dẫn Nhập Tân Ước

MỤC LỤC

 

    © 2010 Đền Thánh Mẹ La Vang Las Vegas I All Rights Reserved I Designed by OLIUDAI