header

Lúc khởi đầu đã có Ngôi Lời. Ngôi Lời vẫn hướng về Thiên Chúa,
và Ngôi Lời là Thiên Chúa. (Ga 1:1)

SÁCH GIÊRÊMIA
Từ chương 1 đến chương 10

CHƯƠNG 1

1 Đây là những lời của ông Giê-rê-mi-a, con ông Khin-ki-gia-hu, thuộc hàng tư tế ở A-na-thốt trong đất Ben-gia-min. 2 Những lời này, ĐỨC CHÚA đã phán với ông từ năm thứ mười ba triều vua Giô-si-gia-hu ; vua này là con vua A-môn và là vua Giu-đa, 3 qua triều vua Giơ-hô-gia-kim là con vua Giô-si-gia-hu và là vua Giu-đa, cho đến cuối năm thứ mười một triều vua Xít-ki-gia-hu ; vua này cũng là con vua Giô-si-gia-hu và là vua Giu-đa, tới khi Giê-ru-sa-lem bị phát lưu vào tháng thứ năm.

4 Có lời ĐỨC CHÚA phán với tôi rằng :

5          "Trước khi cho ngươi thành hình trong dạ mẹ, Ta đã biết ngươi ;
            trước khi ngươi lọt lòng mẹ, Ta đã thánh hoá ngươi,
            Ta đặt ngươi làm ngôn sứ cho chư dân."

6 Nhưng tôi thưa : "Ôi ! Lạy ĐỨC CHÚA là Chúa Thượng, con đây còn quá trẻ, con không biết ăn nói !"

7          ĐỨC CHÚA phán với tôi : "Đừng nói ngươi còn trẻ !
            Ta sai ngươi đi đâu, ngươi cứ đi ;
            Ta truyền cho ngươi nói gì, ngươi cứ nói.

8          Đừng sợ chúng, vì Ta ở với ngươi để giải thoát ngươi",
            - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.

9          Rồi ĐỨC CHÚA giơ tay chạm vào miệng tôi và phán :
            "Đây Ta đặt lời Ta vào miệng ngươi.

10         Coi, hôm nay Ta đặt ngươi đứng đầu các dân các nước,
            để nhổ, để lật, để huỷ, để phá, để xây, để trồng."

11 Có lời ĐỨC CHÚA phán với tôi rằng : "Giê-rê-mi-a, ngươi thấy gì ?" Tôi thưa : "Tôi thấy một nhánh ' cây canh thức '." 12 ĐỨC CHÚA liền phán với tôi : "Ngươi thấy đúng, vì Ta đang canh thức để thi hành lời Ta."

13 Lại có lời ĐỨC CHÚA phán với tôi rằng : "Ngươi thấy gì ?" Tôi thưa : "Tôi thấy một cái nồi sôi sùng sục, mặt nồi từ phía Bắc nghiêng xuống." 14 Và ĐỨC CHÚA phán với tôi :
            "Từ phía Bắc tai hoạ sẽ ập xuống mọi cư dân xứ này ;

15         vì đây Ta kêu gọi tất cả các dòng tộc
            thuộc các vương quốc phía Bắc, - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.
            Chúng sẽ đến, và mỗi dân sẽ đặt ngai của mình
            tại lối vào các cổng Giê-ru-sa-lem ;
            tứ phía tường thành sẽ bị chúng phá đổ,
            tất cả các thành khác của Giu-đa cũng vậy.

16         Ta sẽ tuyên án phạt cư dân xứ này,
            lên án mọi hành vi gian ác của chúng,
            vì chúng đã bỏ Ta, đã đốt hương kính các thần khác
            và đã sụp lạy những sản phẩm tay chúng làm ra.

17         Còn ngươi, ngươi hãy thắt lưng.
            Hãy chỗi dậy ! Hãy nói với chúng
            tất cả những gì Ta sẽ truyền cho ngươi.
            Trước mặt chúng, ngươi đừng run sợ ;
            nếu không, trước mặt chúng,
            chính Ta sẽ làm cho ngươi run sợ luôn.

18         Này, hôm nay, chính Ta làm cho ngươi nên thành trì kiên cố,
            nên cột sắt tường đồng chống lại cả xứ :
            từ các vua Giu-đa đến các thủ lãnh,
            các tư tế và toàn dân trong xứ.

19         Chúng sẽ giao chiến với ngươi, nhưng sẽ không làm gì được,
            vì -sấm ngôn của ĐỨC CHÚA-
            có Ta ở với ngươi để giải thoát ngươi."

CHƯƠNG 2

1        Có lời ĐỨC CHÚA phán với tôi :

2          Hãy đi mà thét vào tai Giê-ru-sa-lem như sau :
            ĐỨC CHÚA phán thế này :
            Ta nhớ lại lòng trung nghĩa của ngươi lúc ngươi còn trẻ,
            tình yêu của ngươi khi ngươi mới thành hôn,
            lúc ngươi theo Ta trong sa mạc,
            trên vùng đất chẳng ai gieo trồng.

3          Bấy giờ Ít-ra-en là của thánh thuộc về ĐỨC CHÚA,
            là phần hoa lợi đầu mùa của Người ;
            tất cả những ai ăn lạm vào đó đều phạm lỗi,
            chúng phải mang tai mắc hoạ, - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.

4          Hỡi nhà Gia-cóp và mọi dòng tộc nhà Ít-ra-en,
            hãy nghe lời ĐỨC CHÚA.

5          ĐỨC CHÚA phán như sau :
            "Cha ông các ngươi đã thấy Ta bất công ở chỗ nào
            mà chúng lại rời bỏ Ta để bước theo thần hư ảo,
            và chính chúng trở thành hư ảo ?

6          Chúng cũng chẳng thèm hỏi : 'ĐỨC CHÚA ở đâu ?
            Đấng đã đưa chúng ta từ đất Ai-cập đi lên,
            Đấng dẫn bước chúng ta trong sa mạc,
            trong miền đất cằn cỗi, trong nơi cát lún,
            trong miền đất khô cháy và tối tăm,
            miền đất không người lai vãng, chẳng ai cư ngụ,
            Người ở đâu rồi ?'

7          Ta đã đưa các ngươi vào miền đất xanh tươi
            để các ngươi được ăn hoa trái thổ sản của nó.
            Nhưng một khi vào rồi, các ngươi đã làm nhơ nhớp đất của Ta,
            và biến gia sản của Ta thành đồ ghê tởm.

8          Hàng tư tế cũng chẳng thèm hỏi : 'ĐỨC CHÚA ở đâu ?'
            Các chuyên viên Lề Luật chẳng biết đến Ta,
            các mục tử thì chống lại Ta,
            còn ngôn sứ lại nhờ Ba-an mà tuyên sấm,
            chúng đi theo những thần vô tích sự.

9          Bởi vậy, Ta sẽ còn tố cáo các ngươi,
            -sấm ngôn của ĐỨC CHÚA-, tố cáo con cái các ngươi nữa.

10         Các ngươi cứ qua đảo dân Kít-tim mà xem,
            cứ sai người đi Kê-đa để tìm hiểu kỹ
            và xem có đời thuở nào như thế chăng ?

11         Có dân nào lại đánh đổi thần minh của mình
            - mà những thứ đó lại chẳng phải là thần minh ?
            Thế mà dân Ta đã đánh đổi vinh quang của nó
            đi lấy cái vô tích sự !

12         Này trời, hãy kinh khiếp về chuyện đó,
            hãy run sợ cho hồn xiêu phách lạc, -sấm ngôn của ĐỨC CHÚA,

13         vì dân Ta đã phạm hai tội :
            chúng đã bỏ Ta là mạch nước trường sinh
            để làm những hồ nứt rạn, không giữ được nước.

14         Ít-ra-en có phải là nô lệ hay gia nhân không,
            thế mà sao nó lại bị người ta cưỡng đoạt ?

15         Những con sư tử đã gầm gừ đe doạ nó,
            chúng rống lên, biến xứ sở nó thành chốn hoang vu,
            thiêu huỷ đô thị nó, không còn người cư trú nữa.

16         Cả con cháu Nốp và Tác-pan-khết cũng cạo trọc đầu ngươi.

17         Chẳng phải chính ngươi đã gây nên điều ấy,
            vì đã bỏ ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của ngươi,
            khi Người dẫn ngươi trên đường ngươi đi đó sao ?

18         Và bây giờ,
            ngươi đi Ai-cập uống nước sông Si-kho, thì nào được ích chi ?
            Ngươi đi Át-sua uống nước Sông Cả, thì nào có lợi gì ?

19         Sự gian ác của ngươi phải sửa trị ngươi,
            hành vi phản bội của ngươi sẽ trừng phạt ngươi.
            Ngươi phải biết, ngươi phải thấy rằng :
            lìa bỏ ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của ngươi,
            không còn kính sợ Người, thì thật là xấu xa và cay đắng
            - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA các đạo binh là Chúa Thượng.

20         Phải, từ lâu rồi, ách đè lên ngươi, ngươi bẻ gãy,
            xiềng xích trói buộc ngươi, ngươi giật phăng ;
            ngươi còn dám nói : "Chẳng làm tôi ai cả !"
            Thế rồi, trên khắp các đồi cao, dưới mọi lùm cây rậm,
            ngươi uốn mình như một con điếm.

21         Còn Ta, Ta đã trồng ngươi như cây nho hảo hạng,
            cây nho thuần chủng.
            Sao ngươi lại thoái hoá thành những cành nho tạp chủng ?

22         Ngươi có dùng thuốc mà thanh tẩy ngươi,
            có cho nhiều xà bông mấy đi nữa
            thì trước nhan Ta, vết tội của ngươi vẫn sờ sờ ra đó
            - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA là Chúa Thượng.

23         Làm sao ngươi nói được :
            "Tôi đâu bị nhơ uế ? Tôi đâu chạy theo thần Ba-an ?"
            Cứ nhìn đường ngươi đi trong thung lũng
            rồi sẽ biết ngươi đã làm gì.
            Con lạc đà cái non dại chạy lăng xăng khắp mọi nẻo đường,

24         con lừa cái hoang quen thói trong sa mạc
            nổi cơn thèm khát lên, thở hổn hà hổn hển.
            Chứng động cỡn của nó, ai mà ghìm được ?
            Muốn tìm kiếm nó, đâu khó nhọc gì,
            cứ đến tháng của nó là gặp được nó thôi.

25         Coi chừng chân mất dép, họng bỏng khô !
            Nhưng ngươi nói : "Vô phương !
            Tôi trót yêu ngoại kiều, tôi sẽ đi theo họ."

26         Kẻ trộm xấu hổ khi bị bắt thế nào,
            con cái nhà Ít-ra-en cũng thẹn thùng như vậy.
            Tất cả bọn chúng cùng vua chúa và thủ lãnh,
            tư tế và ngôn sứ đều xấu hổ thẹn thùng,

27         vì đã nói cùng khúc gỗ : "Ngài là cha của con",
            đã thưa với cục đá : "Ngài là mẹ sinh ra con."
            Quả thế, thay vì quay mặt, chúng quay lưng lại với Ta.
            Nhưng lúc gặp tai hoạ, chúng lại nói : "
            Xin Ngài trỗi dậy cứu thoát chúng con !"

28         Đâu cả rồi, các thần của ngươi, các thần ngươi đã làm ra ấy ?
            Chúng trỗi dậy đi nào
            nếu chúng cứu được ngươi lúc ngươi gặp tai hoạ.
            Vì, Giu-đa hỡi,
            ngươi có bao nhiêu thành thì cũng có bấy nhiêu thần.

29         Sao các ngươi dám tranh tụng với Ta ?
            Các ngươi đều phản bội Ta hết thảy - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.

30         Ta đã đánh phạt con cái các ngươi, nhưng đâu có ích gì :
            chúng chẳng tiếp thu lời sửa dạy.
            Gươm của các ngươi đã làm thịt các ngôn sứ
            khác nào sư tử phá tan hoang.

31         Và các ngươi, thế hệ hôm nay,
            hãy ngẫm xem lời ĐỨC CHÚA phán dạy :
            "Đối với Ít-ra-en, phải chăng Ta đã là sa mạc
            hay đất đai cằn cỗi tối tăm ?"
            Thế mà sao dân Ta lại nói : "Chúng tôi muốn tự do
            chứ không còn đến với Ngài nữa ?"

32         Hỏi có trinh nữ nào quên được đồ trang sức,
            hay có cô dâu nào bỏ được chiếc thắt lưng ?
            Thế mà dân Ta lại quên Ta đó, quên Ta tự thuở nào.

33         Thật, ngươi đã khéo vạch đường mở lối để tìm kiếm yêu đương.
            Cho nên cả những chuyện gian tà, ngươi cũng từng quen thói.

34         Ngay trên tà áo ngươi, cũng thấy máu người nghèo vô tội,
            dù ngươi chẳng bắt gặp họ khoét vách đục tường.
            Với những chuyện như thế

35         mà ngươi vẫn bô bô : "Tôi hoàn toàn vô tội.
            Bằng chứng là Người không trút cơn giận trên tôi."
            Này Ta kết án ngươi
            bởi vì ngươi dám nói : "Tôi hoàn toàn vô tội."

36         Sao ngươi thay lòng đổi dạ quá dễ dàng như thế ?
            Như đã xấu hổ vì Át-sua, ngươi sẽ xấu hổ vì Ai-cập :

37         Từ nơi đây, ngươi sẽ ôm đầu ra đi.
            ĐỨC CHÚA đã loại trừ những kẻ ngươi nương tựa ;
            đi với chúng, ngươi sẽ chẳng thành công !

CHƯƠNG 3

1          Nếu một người đuổi vợ
            và bà này bỏ đi, làm vợ một người khác, thử hỏi :
            người chồng cũ có trở lại với bà ta nữa không ?
            Vậy, phải chăng đất kia đã chẳng hoàn toàn ra ô uế ?
            Và ngươi, ngươi đã đàng điếm với bao nhiêu tình nhân,
            lại còn mong trở về với Ta nữa ! - Sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.

2          Ngước mắt lên các đồi trọc mà xem
            có nơi nào ngươi đã chẳng trao thân cho người khác !
            Ngươi ngồi đợi chúng bên vệ đường
            như tên Ả-rập ngồi rình trong sa mạc.
            Ngươi đã làm cho xứ sở ra ô uế
            vì những chuyện điếm đàng và gian ác của ngươi.

3          Cho nên đến mùa, không có mưa,
            cuối mùa, mưa cũng chẳng thấy.
            Và ngươi cứ mặt dạn mày dày như con đĩ,
            mà chẳng biết xấu hổ là gì.

4          Từ bây giờ, ngươi lại không xưng hô với Ta thế này sao :
            "Ngài là thân phụ của con,
            là lang quân của con thuở thanh xuân ấy ?"

5          Lẽ nào Người giận đến muôn đời,
            lẽ nào Người chấp nê mãi mãi ?
            Nói vậy rồi, ngươi tiếp tục làm điều gian ác, vì ngươi vốn lì lợm.

6 ĐỨC CHÚA phán với tôi dưới thời vua Giô-si-gia-hu : Điều Ít-ra-en phản bội đã làm, ngươi có thấy không ? Nó đi khắp các núi cao, đến dưới mọi lùm cây rậm mà đàng điếm. 7 Ta tự bảo : "Làm tất cả những chuyện đó rồi, nó sẽ trở về với Ta" ; nhưng nó đâu trở về. Và con em bất tín bất trung của nó là Giu-đa đã thấy như vậy. 8 Nó đã thấy : cũng vì tất cả những vụ ngoại tình mà Ta đã trao giấy ly hôn cho con chị là Ít-ra-en phản bội và đuổi đi. Thế mà con em bất tín bất trung của nó là Giu-đa cũng chẳng sợ, cứ tiếp tục đàng điếm. 9 Nó đàng điếm trơ trẽn như vậy, nên đã làm cho xứ sở ra ô uế ; nó đã ngoại tình với loài gỗ đá. 10 Đến thế rồi mà Giu-đa, con em bất tín bất trung của nó, vẫn cứ giả dối, chưa hết lòng trở về với Ta, - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.

11 Rồi ĐỨC CHÚA phán với tôi : Ít-ra-en phản bội, nhưng vẫn còn công chính so với Giu-đa bất tín bất trung. 12 Hãy đi, hô lên cho miền Bắc nghe những lời này :
            Trở về đi, hỡi Ít-ra-en phản bội - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA !
            Ta sẽ không nghiêm nét mặt với các ngươi nữa,
            vì Ta giàu lòng xót thương - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA -
            và Ta không giận dữ mãi đâu.

13         Có điều là tội ngươi, ngươi phải biết :
            ngươi đã xúc phạm đến ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của ngươi,
            khi lang bạt khắp các nẻo đường
            tìm kiếm ngoại kiều dưới mọi lùm cây rậm ;
            còn tiếng Ta gọi, các ngươi chẳng thèm nghe,
            - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.

14 Sấm ngôn của ĐỨC CHÚA : Trở về đi, hỡi lũ con phản bội, vì Ta vẫn là chủ các ngươi. Ta sẽ lấy của các ngươi mỗi thành một người, mỗi thị tộc hai người, và đưa về Xi-on. 15 Ta sẽ cho các ngươi những mục tử đẹp lòng Ta ; chúng sẽ khôn ngoan sáng suốt chăn dắt các ngươi. 16 Khi các ngươi tăng số và phát triển trong xứ, thì lúc ấy - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA - người ta sẽ không còn nói đến Hòm Bia của ĐỨC CHÚA nữa, không còn lưu tâm, không nhớ tới, chẳng nuối tiếc, cũng chẳng làm lại nữa. 17 Thời ấy, Giê-ru-sa-lem sẽ được gọi là "Ngai toà của ĐỨC CHÚA", và mọi dân tộc sẽ nhân danh ĐỨC CHÚA quy tụ tại Giê-ru-sa-lem ; chúng sẽ không còn sống buông thả theo lòng dạ xấu xa ngoan cố của mình nữa. 18 Những ngày ấy, nhà Giu-đa sẽ đến với nhà Ít-ra-en, rồi chúng sẽ cùng nhau từ đất Bắc tiến về đất Ta đã ban cho tổ tiên chúng làm gia nghiệp. Tiếp bài thơ về việc trở lại với Chúa

19         Ta đã nói : Có cách nào để Ta đặt ngươi trong hàng con cái ?
            Ta sẽ ban cho ngươi một miền đất hoan lạc
            làm phần gia nghiệp cao quý nhất giữa chư dân.
            Ta đã nói : ngươi sẽ gọi Ta : "Cha ơi !"
            Và ngươi sẽ không lìa xa Ta nữa.

20         Thế nhưng, người đàn bà thất trung với bạn mình làm sao,
            thì, hỡi nhà Ít-ra-en, các ngươi cũng thất trung với Ta như vậy,
            - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.

21         Người ta nghe tiếng kêu trên các đồi trọc :
            tiếng con cái Ít-ra-en khóc lóc van nài,
            vì chúng đã đi trệch đường lối,
            đã bỏ quên ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của mình.

22         - Trở về đi, hỡi lũ con phản bội,
            Ta sẽ chữa lành tội phản bội của các ngươi !
            - Này chúng con đây, chúng con đến với Ngài,
            vì Ngài là ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của chúng con.

23         Thật ra, các đồi cao chỉ là trò dối trá,
            cảnh ồn ào huyên náo trên núi non cũng vậy.
            Thật ra, chỉ nơi ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của chúng con,
            Ít-ra-en mới có ơn cứu độ.

24         Công lao của tổ tiên chúng con, Thần Ô Nhục đã ngốn hết,
            ngay từ thời niên thiếu của chúng con,
            ngốn cả chiên bò, cả con trai con gái các ngài.

25         Chúng ta đành chịu nằm vùi trong nỗi ô nhục của mình thôi,
            chịu cho nỗi thẹn thùng phủ lấp !
            Vì, cũng như tổ tiên chúng ta,
            chúng ta đã xúc phạm đến ĐỨC CHÚA
            từ thời niên thiếu cho tới ngày nay ;
            chúng ta đã chẳng nghe theo tiếng ĐỨC CHÚA,
            Thiên Chúa của chúng ta.

CHƯƠNG 4

1        - Nếu ngươi trở về, hỡi Ít-ra-en, - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA -,
            nếu ngươi trở về với Ta,
            nếu ngươi loại bỏ khỏi mặt Ta các thần ghê tởm
            và không còn đi lang bạt,

2          nếu ngươi kêu : "ĐỨC CHÚA hằng sống"
            mà thề cách trung thực, ngay thẳng và công chính,
            thì chư dân cũng sẽ lấy danh Người mà cầu phúc cho nhau ;
            và nơi Người, chư dân cũng sẽ hãnh diện.

3          Vì ĐỨC CHÚA phán thế này với người Giu-đa và Giê-ru-sa-lem :
            Vỡ đất hoang đi và đừng gieo vào gai góc !

4          Hỡi người Giu-đa và dân cư Giê-ru-sa-lem,
            hãy cắt bì để thuộc về ĐỨC CHÚA, hãy cắt bì lòng dạ các ngươi ;
            nếu không, cơn giận của Ta sẽ bừng lên như lửa.
            Vì những việc gian ác của các ngươi,
            cơn giận ấy sẽ thiêu đốt mà không ai giập tắt được.

5          Tại Giu-đa, hãy công bố, tại Giê-ru-sa-lem, hãy loan tin,
            nói đi, rúc tù và trong khắp xứ.
            Hãy lớn tiếng la lên : tập hợp lại !
            Nào tiến lên, chúng ta chiếm lấy các thành kiên cố.

6          Giương cờ lên hướng về Xi-on.
            Trốn đi, đừng đứng lại,
            vì từ phương Bắc Ta sẽ giáng xuống một tai hoạ,
            một thảm hoạ gớm ghê.

7          Sư tử đã chồm lên từ bụi rậm, kẻ sát hại chư dân đã lên đường
            rời khỏi nơi nó ở, để biến xứ sở ngươi thành chốn hoang tàn.
            Các thành trì của ngươi sẽ đổ nát, chẳng còn ai trú ngụ.

8          Bởi thế, hãy quấn vải thô vào người, than khóc đi, kêu gào lên,
            cơn thịnh nộ của ĐỨC CHÚA sẽ chẳng buông tha chúng ta đâu !

9          Trong những ngày ấy - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA -
            vua sẽ phải kinh hồn, thủ lãnh cũng bạt vía,
            tư tế hốt hoảng, ngôn sứ bàng hoàng.

10         Chúng nói : "Ôi, lạy ĐỨC CHÚA là Chúa Thượng,
            quả thật Ngài đã gạt gẫm dân này và Giê-ru-sa-lem.
            Ngài từng nói : ' Các ngươi sẽ được bình an ',
            thế mà gươm lại đã thọc vào cổ !"

11         Bấy giờ thiên hạ sẽ nói với dân này và Giê-ru-sa-lem :
            từ các đồi trọc trong sa mạc
            gió nồng sẽ thổi đến con gái dân Ta
            không phải để rê, không phải để sảy.

12         Một cơn gió cực mạnh thổi đến theo lệnh Ta,
            bấy giờ chính Ta sẽ tuyên án kết tội chúng.

13         Này nó ùn ùn kéo lên như mây, xe của nó khác nào vũ bão,
            ngựa của nó lẹ hơn phượng hoàng.
            Khốn cho chúng tôi, chúng tôi chết mất !

14         Hỡi Giê-ru-sa-lem,
            hãy tẩy rửa lòng ngươi sạch mọi gian tà để được ơn cứu độ.
            Đến bao giờ lòng ngươi còn ấp ủ những tư tưởng hư đốn ?

15         Từ vùng Đan có tiếng đồn, từ núi Ép-ra-im có tin dữ.

16         Hãy nhắc cho chư dân nhớ điều này,
            hãy đưa tin về Giê-ru-sa-lem :
            Từ miền đất xa xôi, quân thù đang tiến đến.
            Chúng sẽ vây hãm thành,
            sẽ hò hét tấn công các thành thị Giu-đa.

17         Như những kẻ canh giữ đồng ruộng,
            chúng vây hãm Giê-ru-sa-lem,
            bởi vì nó đã phản bội Ta, - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.

18         Các hành vi cử chỉ của ngươi
            đã gây nên cho ngươi những điều này.
            Tai hoạ ngươi phải chịu là thế đó :
            Cay đắng thật, cay đắng tận tâm can !

19         Ruột gan tôi, ôi ruột gan tôi, đau quá chừng quá đỗi.
            Trong lồng ngực tôi, tim đập thình thình.
            Tôi không thể nào làm thinh được
            vì tiếng tù và rúc, tiếng hò la xung trận, tôi đã nghe rõ cả.

20         Người ta la lên : "Hết thảm hoạ này đến thảm hoạ khác !"
            Phải, cả xứ đã bị tiêu diệt rồi !
            Bất thình lình các lều trại của tôi bị tiêu diệt,
            trong nháy mắt các nhà bạt của tôi cũng thế.

21         Tới bao giờ tôi còn phải thấy cờ hiệu,
            phải nghe tiếng tù và của chúng ?

22         Dân Ta quả thật là ngu xuẩn, chúng không nhận biết Ta.
            Chúng là những đứa con dại dột, là những kẻ tăm tối u mê.
            Chúng chỉ khéo làm điều dữ, chứ chẳng biết làm điều lành.

23         Tôi nhìn xuống đất : toàn là trống rỗng,
            tôi ngước lên trời : chỉ thấy tối om.

24         Tôi nhìn núi non, chúng run lẩy bẩy,
            mọi đồi cao đều chuyển động rung rinh.

25         Tôi đưa mắt nhìn : đâu còn ai nữa,
            chim chóc trên trời cũng trốn biệt tăm.

26         Tôi đưa mắt nhìn : đồng xanh đã thành sa mạc,
            mọi đô thị đều tan hoang trước mặt ĐỨC CHÚA,
            trước cơn thịnh nộ bừng cháy của Người.

27         Vì ĐỨC CHÚA phán như sau : Cả xứ sẽ bị tàn phá,
            nhưng Ta sẽ không phá huỷ hoàn toàn.

28         Vì thế, đất sẽ chịu tang, trên cao, trời sẽ tối sầm.
            Vì một khi tuyên bố rồi, Ta quyết tâm thực hiện,
            Ta sẽ không hối tiếc, không thay đổi.

29         Nghe tiếng kỵ mã và lính bắn cung, cả thành đều chạy trốn :
            kẻ chui vào bụi rậm, người trèo lên mỏm đá ;
            cả thành bị bỏ hoang, không còn ai ở nữa.

30         Còn ngươi, ngươi sẽ làm gì, hỡi đứa bị diệt vong ?
            Dù ngươi mặc áo điều sặc sỡ hay trang sức bằng vàng,
            dù ngươi có vẽ mắt cho to,
            thì đỏm dáng như vậy cũng chẳng ích lợi gì.
            Những kẻ từng yêu ngươi say đắm
            sẽ miệt thị ngươi, đòi lấy mạng ngươi.

31         Phải, tiếng tôi nghe tựa tiếng người phụ nữ lâm bồn,
            tiếng rên la của người mẹ trẻ sinh con,
            tiếng thiếu nữ Xi-on thở hổn hển và dang tay kêu khóc :
            "Khốn thân tôi, tôi chết dần chết mòn
            trước những kẻ sát nhân !"

CHƯƠNG 5

1        Hãy rảo quanh đường phố Giê-ru-sa-lem mà xem cho biết.
            Trên các quảng trường thành phố ấy,
            hãy tìm xem có gặp được một người,
            một người biết thi hành luật pháp,
            biết sống cho chân thật, Ta sẽ dung tha cho cả thành.

2          Cả khi chúng kêu lên : "Có ĐỨC CHÚA hằng sống",
            thì cũng chỉ là thề dối thề gian.

3          Lạy ĐỨC CHÚA, Ngài chẳng để mắt tìm chân lý sao ?
            Ngài đánh phạt chúng, chúng không thèm rên rỉ.
            Ngài tiêu diệt chúng, chúng từ khước lời sửa dạy của Ngài.
            Mặt chúng chai hơn đá, chúng từ chối không chịu trở về.

4          Phần tôi, tôi nói : "Chúng thật là những tên hèn hạ.
            Hành động của chúng ngu xuẩn biết bao.
            Vì chúng chẳng am tường đường lối của ĐỨC CHÚA,
            và luật pháp của Thiên Chúa chúng thờ.

5          Tôi sẽ đến với hàng kẻ cả và nói chuyện với họ,
            hẳn là họ am tường đường lối của ĐỨC CHÚA
            và luật pháp của Thiên Chúa họ thờ."
            Thế nhưng chính họ đã cùng nhau bẻ gãy ách,
            đập tan cả xích xiềng.

6          Vì thế họ sẽ bị sư tử trong rừng xông ra tấn công,
            bị chó sói hoang địa cắn chết.
            Loài beo loài báo rình rập các thành, ai ra khỏi sẽ bị xé xác.
            Vì tội ác của họ thì muôn vàn, hành vi phản bội thì vô kể.

7          Vì sao Ta phải tha cho ngươi chứ ?
            Con cái ngươi đã từ bỏ Ta
            mà thề bồi nhân danh cái chẳng phải là thần.
            Ta cho chúng được ăn no mặc ấm,
            thì chúng lại đi ngoại tình, đổ xô đến nhà bọn điếm.

8          Chúng là những con ngựa động cỡn và bất kham,
            đứa nào cũng hú hí với vợ người hàng xóm.

9          Những chuyện như thế Ta lại không trừng phạt,
            một dân như vậy Ta không trả thù sao
            - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA ?

10         Leo lên tường của nó mà phá đổ, nhưng đừng phá hoàn toàn.
            Bẻ những nhánh nho đi,
            vì những thứ đó không thuộc về ĐỨC CHÚA !

11         Nhà Ít-ra-en cũng như nhà Giu-đa ,
            đối với Ta, đều là quân phản bội, - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.

12         Chúng chối bỏ ĐỨC CHÚA, dám nói rằng : "Chẳng có Chúa đâu !
            Chúng tôi chẳng mắc tai hoạ nào,
            đói kém, gươm đao, chúng tôi không hề gặp !

13         Bọn ngôn sứ chỉ là cơn gió thoảng,
            chẳng có lời mặc khải nào đâu !"
            Chúng đã nói làm sao, xin xảy ra cho chúng như vậy.

14         Thế nên, ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa các đạo binh, phán như sau :
            Các ngươi đã nói những lời đó,
            thì này, Ta sẽ làm cho các lời của Ta thành lửa nơi miệng ngươi,
            và sẽ biến dân này thành củi cho lửa ấy thiêu đốt.

15         Này, hỡi nhà Ít-ra-en, Ta sẽ đưa một dân từ xa tới
            cho nó đánh phá ngươi - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.
            Đó là một dân kiên cường, một dân kỳ cựu,
            một dân dùng ngôn ngữ ngươi chẳng biết ;
            nó nói gì ngươi cũng chẳng nghe ra.

16         Ống tên của nó như nấm mồ mở rộng ;
            tất cả đều là những dũng sĩ anh hùng.

17         Nó sẽ ngốn ngấu của ngươi :
            mùa màng và lương thực, con trai và con gái,
            ngốn ngấu chiên và bò, vườn nho và nương vả.
            Nó sẽ dùng gươm mà triệt hạ
            các thành trì kiên cố của ngươi, các thành trì ngươi từng tin tưởng.

18 Cả trong những ngày ấy - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA -, Ta sẽ không tận diệt ngươi.

19 Và khi chúng hỏi : "Tại sao ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa chúng ta, lại làm cho chúng ta tất cả những điều đó ?", ngươi sẽ nói với chúng : "Là vì các ngươi đã lìa bỏ Ta và làm tôi các thần ngoại ngay tại đất nước các ngươi, cho nên các ngươi cũng sẽ phải làm tôi ngoại bang trên phần đất không thuộc về các ngươi."

20         Hãy loan báo điều này trong nhà Gia-cóp,
            hãy đưa tin tại Giu-đa rằng : 21   Nghe đây, lũ dân u mê, dại dột,
            có mắt mà không thấy, có tai mà chẳng nghe.

22         Đến Ta mà các ngươi cũng không kính sợ sao
            - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA ?
            Trước mặt Ta mà các ngươi cũng không run khiếp sao ?
            Chính Ta đã đắp cát làm ranh giới cho biển,
            đã ấn định là muôn đời biển không được vượt qua.
            Biển có động cũng chẳng làm gì,
            sóng có gào cũng không tràn nổi.

23         Nhưng lòng dân này thật ngoan cố, lì lợm ;
            chúng tự tách rời và bỏ đi luôn.

24         Chúng đã không tự nhủ :
            "Chúng ta hãy kính sợ ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa chúng ta,
            Đấng cho mưa đúng thời đúng buổi,
            mưa đầu mùa và mưa cuối mùa,
            Đấng dành cho chúng ta những thời gian nhất định
            để thu hoạch mùa màng."

25         Nhưng tội ác của các ngươi đã đảo lộn trật tự đó,
            và lỗi lầm của các ngươi không cho các ngươi hưởng
            bao điều tốt đẹp kia.

26         Vì trong dân Ta có những kẻ gian ác
            luôn rình rập như thể đánh chim, chúng gài bẫy bắt người.

27         Tựa chiếc lồng đầy chim, nhà chúng đầy lừa đảo.
            Nhờ đó, chúng đã thành kẻ cả giàu sang.

28         Chúng phương phi đẫy đà.
            Tội ác của chúng không sao lường nổi.
            Chúng không tôn trọng công lý,
            coi thường quyền lợi kẻ mồ côi, miễn sao chúng được lợi.
            Chúng không xử công minh cho kẻ khó nghèo.

29         Những chuyện như thế đó, Ta lại không trừng phạt,
            một dân như vậy đó, Ta không trả thù sao
            - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA ?

30         Những chuyện kinh khiếp và ghê tởm đã xảy ra trong xứ này :

31         Ngôn sứ thì tuyên sấm điều gian dối, tư tế thì trục lợi.
            Vậy mà dân Ta lại ưa thích !
            Nhưng khi mọi chuyện đến hồi kết liễu, các ngươi sẽ làm gì ?

CHƯƠNG 6

1        Con cái Ben-gia-min, hãy trốn khỏi Giê-ru-sa-lem.
            Tại Tơ-cô-a, hãy rúc tù và ;
            trên Bết Ha Ke-rem, hãy giương cao cờ hiệu,
            vì tai ương đang rình rập từ phương Bắc :
            thật là một thảm hoạ lớn lao.

2          Này thiếu nữ Xi-on bao xinh đẹp yêu kiều,
            ngươi đã đến ngày tận số.

3          Các mục tử dẫn đoàn vật tiến đến Xi-on,
            chung quanh thành, chúng cắm lều dựng trại,
            mỗi người chăn dắt đoàn vật của mình.

4          Hãy mở một cuộc thánh chiến tấn công thành.
            Đứng dậy ! Ngay giữa trưa ta cũng tiến đánh.
            Tiếc thật : Ngày xế mất rồi, bóng chiều đã ngả !

5          Đứng dậy ! Đêm về ta cũng tiến đánh, triệt hạ các lâu đài.

6          ĐỨC CHÚA các đạo binh phán như sau :
            Hãy chặt cây, đắp ụ tiến vào Giê-ru-sa-lem.
            Phải trừng phạt thành này, vì trong thành chỉ toàn áp bức.

7          Như nước tràn miệng giếng thế nào,
            gian ác của nó cũng tràn ra như vậy.
            Khắp nơi trong thành đều nghe chuyện bạo hành, cướp bóc,
            mở mắt ra là thấy thương tích, khổ đau.

8          Hỡi Giê-ru-sa-lem, hãy nghe lời răn dạy.
            Nếu không, Ta sẽ lìa bỏ ngươi,
            sẽ biến ngươi thành nơi hoang vắng, thành đất không người ở.

9          ĐỨC CHÚA các đạo binh phán : Như người mót cây nho,
            hãy mót cho thật kỹ phần còn sót lại của Ít-ra-en ;
            như một kẻ hái nho, hãy đưa tay ra nữa
            mà soát kỹ các ngành nho !

10         Tôi sẽ nói với người nào,
            sẽ phân trần cùng ai để bắt họ phải nghe ?
            Này, tai họ không cắt bì, nên họ không thể chú ý.
            Này, họ coi lời ĐỨC CHÚA như một trò cười không hứng thú gì cả.

11         Con người tôi tràn ngập
            cơn phẫn nộ của ĐỨC CHÚA đối với dân ;
            tôi không kìm hãm nổi :
            Xin cứ trút xuống lũ trẻ thơ ngoài phố,
            xuống đám thanh niên đang tụ tập.
            Cả đàn ông lẫn đàn bà, kẻ già nua, người cao niên tuổi tác,
            đừng để ai thoát khỏi.

12         Nhà cửa, ruộng đồng và thê thiếp của họ sẽ qua tay kẻ khác,
            vì Ta sẽ thẳng tay với cư dân xứ này - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA !

13         Vì người lớn cũng như trẻ nhỏ, tất cả đều gian tham bớt xén.
            Ngôn sứ cũng như tư tế, tất cả là một lũ gian phi.

14         Chúng bô bô : "Bình an vô sự", để xoa dịu thương tích của dân Ta,
            trong khi chẳng có bình an chi cả.

15         Việc chúng làm thật kinh tởm biết bao,
            lẽ ra chúng phải biết xấu hổ,
            nhưng nào chúng có xấu hổ gì đâu,
            cũng chẳng còn biết ngượng mặt nữa chứ.
            Cho nên chúng sẽ gục ngã giữa bao kẻ ngã gục.
            Khi đến thời Ta trị tội chúng,
            chúng sẽ té nhào, ĐỨC CHÚA phán như vậy.

16         ĐỨC CHÚA phán thế này :
            Hãy dừng lại trên các nẻo đường mà coi,
            hãy tìm hiểu những đường xưa lối cũ
            cho biết đâu là đường ngay nẻo chính, rồi cứ đó mà đi :
            tâm hồn các ngươi sẽ bình an thư thái.
            Thế nhưng chúng lại nói : "Chúng tôi chẳng thèm đi !"

17         Ta còn đặt người canh cho chúng :
            "Hãy chú ý nghe tiếng tù và !"
            Nhưng chúng nói : "Chẳng chú ý đâu !"

18         Cho nên, hỡi chư dân, hãy nghe cho tỏ,
            nào công hội, hãy biết cho tường
            chuyện gì sẽ xảy ra cho chúng.

19         Đất hãy nghe đây : Chính Ta sẽ mang tai hoạ đến cho dân này :
            đó là hoa quả của những điều chúng suy tính,
            vì chúng đã không chú ý đến lời Ta,
            và lề luật của Ta, chúng đã khinh dể.

20         Ta cần chi nhũ hương từ Sơ-va đưa tới,
            cần chi cây sậy thơm từ đất xa đem về ?
            Lễ toàn thiêu của các ngươi chẳng làm đẹp lòng Ta chút nào.
            Lễ hy sinh của các ngươi không làm cho lòng Ta vui thoả.

21         Cho nên ĐỨC CHÚA phán như sau :
            Đây, Ta sẽ đặt chướng ngại trước dân này
            làm cho chúng vấp ngã.
            Cùng một lượt, cả cha lẫn con, láng giềng và bạn hữu,
            tất cả đều diệt vong.

22         ĐỨC CHÚA phán thế này : Đây, một dân từ phương Bắc đến,
            một dân lớn xuất hiện từ tận cùng trái đất.

23         Chúng nắm chắc cung nỏ, gươm đao.
            Man rợ hung tàn, không mảy may thương xót,
            chúng ồn ào như biển gào sóng vỗ.
            Trên lưng ngựa, muôn người như một,
            chúng sẵn sàng lâm trận tấn công ngươi, thiếu nữ Xi-on hỡi !

24         Hay tin đó, tay chân bủn rủn,
            nỗi kinh hoàng siết cứng chúng tôi,
            khiến chúng tôi run khiếp như sản phụ lâm bồn.

25         Đừng ra đồng ruộng, đừng đi ngoài đường,
            vì gươm đao thù địch gieo kinh hoàng tứ phía.

26         Thiếu nữ dân tôi ơi,
            quấn vải thô vào mình và lăn trên tro bụi.
            Hãy khóc than như mất đứa con một,
            than khóc thế nào cho thật đắng cay,
            vì kẻ tàn sát chúng ta sẽ thình lình ập xuống.

27         Ta đã đặt ngươi làm người kiểm tra dân Ta,
            để ngươi biết và kiểm tra tính hạnh chúng.

28         Tất cả đều phản bội, đi đâu vu khống đó,
            trơ như sắt, như đồng, toàn một lũ phá hoại.

29         Ống bễ thổi phì phò, chì chảy tan trong lửa.
            Nhưng tôi luyện đến đâu cũng vô ích :
            Gỉ sét vẫn chẳng chịu bung ra.

30         Thế nên phải gọi họ là "bạc phế thải."
            Vì quả thật, ĐỨC CHÚA đã phế thải họ.

CHƯƠNG 7

1 Đây là lời ĐỨC CHÚA phán với ông Giê-rê-mi-a : 2 Ngươi hãy đứng ở cửa Đền Thờ ĐỨC CHÚA và tuyên bố những lời sau đây : Tất cả những người Giu-đa qua cửa này vào thờ phượng ĐỨC CHÚA, hãy nghe lời ĐỨC CHÚA. 3 ĐỨC CHÚA các đạo binh là Thiên Chúa của Ít-ra-en phán : Hãy cải thiện lối sống và hành động của các ngươi, Ta sẽ cho các ngươi lưu lại nơi này. 4 Đừng ỷ vào lời giả dối sau đây : "Đền Thờ của ĐỨC CHÚA ! Đền Thờ của ĐỨC CHÚA ! Đã có Đền Thờ của ĐỨC CHÚA !" 5 Nếu các ngươi thật sự cải thiện lối sống và hành động của các ngươi, nếu các ngươi thật sự đối xử công bình với nhau, 6 không ức hiếp ngoại kiều hay cô nhi quả phụ, nếu các ngươi không đổ máu người vô tội nơi đây, không đi theo các thần ngoại mà chuốc hoạ vào thân, 7 thì Ta sẽ cho các ngươi lưu lại nơi này, trong phần đất Ta đã ban cho cha ông các ngươi đến muôn đời. 8 Nhưng các ngươi lại ỷ vào những lời dối trá vô giá trị. 9 Trộm cắp, giết người, ngoại tình, thề gian, đốt hương tế thần Ba-an và đi theo các thần lạ các ngươi không biết, 10 rồi lại vào nhà này, nơi danh Ta được kêu khấn, đến trước mặt Ta mà nói : "Chúng ta được an toàn !", sau đó cứ tiếp tục làm những điều ghê tởm ấy. Thế nghĩa là gì ? 11 Phải chăng các ngươi coi nhà này, coi nơi danh Ta được kêu khấn là hang trộm cướp sao ? Ta, Ta thấy rõ hết - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.

12 Vậy các ngươi hãy đi đến Si-lô, nơi đã một thời thuộc về Ta, nơi Ta đã lưu ngụ thuở ban đầu. Hãy xem : vì tội ác của dân Ta là Ít-ra-en, Ta đã làm gì cho nơi ấy. 13 Bởi vì các ngươi đã làm tất cả những việc ấy - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA -, và bởi vì Ta đã không ngừng nói với các ngươi mà các ngươi chẳng thèm nghe, Ta gọi các ngươi, các ngươi chẳng trả lời, 14 nên giờ đây, Ta sẽ đối xử với Đền Thờ này, nơi danh Ta được kêu khấn, nơi các ngươi tin tưởng, nơi mà Ta đã ban cho các ngươi cũng như cho tổ tiên các ngươi, Ta sẽ đối xử với nó như đã đối xử với Si-lô. 15 Ta sẽ xua đuổi các ngươi khỏi mặt Ta như đã xua đuổi tất cả anh em các ngươi, toàn thể dòng dõi Ép-ra-im.

16 Còn ngươi, ngươi đừng chuyển cầu cho dân này, đừng cất tiếng than vãn và dâng lời nguyện xin cho chúng, cũng đừng nài nỉ Ta, vì Ta sẽ chẳng nghe ngươi đâu. 17 Những gì chúng làm tại các thành Giu-đa và nơi các phố phường Giê-ru-sa-lem, ngươi lại không thấy sao ? 18 Con lượm củi, bố nhúm lửa, mẹ nhào bột làm bánh dâng Thiên Nữ Hoàng ; rồi chúng tưới rượu tế thần ngoại để trêu ngươi Ta. 19 Có phải chúng xúc phạm đến Ta - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA - hay là xúc phạm đến chính mình, làm cho mặt mình phải xấu hổ ? 20 Cho nên ĐỨC CHÚA là Chúa Thượng phán như sau : Này cơn giận của Ta, nộ khí của Ta sẽ đổ tràn xuống nơi đây, xuống người và súc vật, xuống cây cối ngoài đồng và hoa màu ruộng đất. Cơn thịnh nộ của Ta sẽ bừng lên và không tắt nữa.

21 ĐỨC CHÚA các đạo binh, Thiên Chúa của Ít-ra-en, phán thế này : Cứ hiến tế lễ toàn thiêu thêm vào với lễ hy sinh của các ngươi, rồi cứ ăn thịt tế ! 22 Vì khi đưa cha ông các ngươi ra khỏi đất Ai-cập, Ta đã chẳng nói gì với chúng, chẳng truyền dạy chúng điều chi về lễ toàn thiêu và lễ hy sinh cả. 23 Nhưng điều Ta truyền cho chúng là : Hãy nghe tiếng Ta thì Ta sẽ là Thiên Chúa các ngươi, và các ngươi sẽ là dân của Ta. Hãy bước theo mọi đường lối Ta truyền dạy, để các ngươi được hạnh phúc. 24 Nhưng chúng chẳng nghe, chẳng để tai, cứ theo những suy tính của mình, theo tâm địa ngoan cố xấu xa ; chúng đã lùi chứ không tiến. 25 Từ ngày cha ông chúng ra khỏi đất Ai-cập tới nay, ngày này qua ngày khác, Ta không ngừng sai tất cả các tôi tớ của Ta là các ngôn sứ đến với chúng ; 26 nhưng chúng đã không nghe, cũng chẳng để tai, lại ra cứng đầu cứng cổ. Chúng hành động còn xấu hơn cả cha ông chúng nữa. 27 Vậy, ngươi sẽ nói với chúng tất cả những điều ấy, nhưng chúng chẳng nghe đâu ; ngươi sẽ gọi chúng, chúng chẳng trả lời đâu. 28 Bấy giờ ngươi sẽ nói : Đây là dân tộc không biết nghe tiếng ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của mình, không chấp nhận lời sửa dạy : sự chân thật đã tiêu tan và biến khỏi miệng nó.

29 Bộ tóc dài của ngươi, hãy cắt bỏ. Trên đồi trọc, hãy cất lên ca khúc thở than. Vì ĐỨC CHÚA đã khinh chê ruồng rẫy thế hệ đã từng chọc giận Người.

30 Thật, con cái Giu-đa đã làm sự dữ chướng mắt Ta - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA. Chúng đã làm ô uế Đền Thờ là nơi danh Ta được kêu khấn, vì đã đặt vào đó những tượng thần Ghê Tởm. 31 Rồi chúng xây các nơi cao ở Tô-phét trong thung lũng Ben Hin-nôm để hoả thiêu con trai con gái chúng. Đó là điều Ta đã không truyền dạy, cũng chẳng bao giờ nghĩ tới. 32 Cho nên sẽ đến những ngày - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA - người ta không còn gọi là Tô-phét hay thung lũng Ben Hin-nôm nữa, nhưng là thung lũng Giết Chóc. Người ta sẽ chôn cất ở Tô-phét vì thiếu chỗ ; 33 tử thi của dân này sẽ thành mồi cho muông chim cầm thú mà không ai xua đuổi. 34 Ta sẽ làm cho các thành thị Giu-đa và các phố phường Giê-ru-sa-lem im bặt tiếng hò reo tưng bừng rộn rã, tiếng hát của cô dâu chú rể, vì cả xứ sẽ trở nên chốn hoang tàn đổ nát.

CHƯƠNG 8

1 Thời bấy giờ - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA -, người ta sẽ lôi ra khỏi mồ xương của các vua Giu-đa, xương các thủ lãnh, xương hàng tư tế, xương các ngôn sứ và xương của cư dân Giê-ru-sa-lem. 2 Người ta sẽ phơi bày ra dưới mặt trời, mặt trăng và tất cả các tinh tú trên trời mà chúng đã yêu mến và phục dịch, chúng đã đi theo, thỉnh cầu và sụp lạy. Các xương đó không được thu gom, cũng chẳng được chôn cất, nhưng sẽ trở thành phân bón trên mặt đất. 3 Bấy giờ, đối với tất cả những ai sống sót trong cái dòng tộc xấu xa này ở khắp nơi mà Ta sẽ xua chúng tới, thì chết vẫn còn hơn sống - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA các đạo binh.

4          Ngươi sẽ nói với chúng : ĐỨC CHÚA phán thế này :
            Phải chăng người ta ngã xuống, rồi không chỗi dậy,
            bỏ đi rồi không trở lại sao ?

5          Thế thì tại sao dân này cứ phản bội ?
            Giê-ru-sa-lem phản bội mãi sao ?
            Chúng cố tình theo con đường lừa đảo, dứt khoát không trở về.

6          Ta đã để ý nghe : Không phải như chúng nói.
            Chẳng ai hối hận về sự gian ác của mình ;
            ai cũng nói : "Nào tôi có làm chi !"
            Như con ngựa xông vào trận chiến,
            tất cả đều trở lại con đường tội ác xưa.

7          Đến như giống cò bay lượn trên không
            còn biết được mùa di chuyển của nó ;
            chim cu, chim én và chim hạc còn biết theo thời tiết mà về ;
            nhưng dân Ta thì chẳng hay chẳng hiểu
            pháp luật ĐỨC CHÚA đã truyền ban.

8          Sao các ngươi nói được :
            "Ta khôn ngoan : ta có Lề Luật của ĐỨC CHÚA !"
            Thực ra, ý nghĩa Lề Luật đó,
            ngọn bút gian giảo của đám ký lục đã xuyên tạc mất rồi.

9          Những hạng khôn ngoan ấy
            sẽ thẹn thùng, run sợ, và sa vào cạm bẫy.
            Này, lời ĐỨC CHÚA thì chúng khinh miệt,
            chúng khôn ngoan nỗi gì ?

10         Vì vậy, thê thiếp chúng, Ta sẽ trao cho kẻ khác,
            đồng ruộng chúng, cho kẻ kế thừa.
            Vì người lớn cũng như kẻ nhỏ, tất cả đều gian tham bớt xén.
            Ngôn sứ cũng như tư tế, tất cả là một lũ gian phi.

11         Chúng bô bô : "Bình an vô sự"
            để xoa dịu thương tích của con gái dân Ta,
            trong khi chẳng có bình an chi cả.

12         Việc chúng làm thật kinh tởm biết bao,
            lẽ ra chúng phải biết xấu hổ,
            nhưng nào chúng có xấu hổ gì đâu,
            cũng chẳng còn biết ngượng mặt nữa chứ.
            Cho nên chúng sẽ gục ngã giữa bao kẻ ngã gục.
            Khi đến thời Ta trị tội chúng, chúng sẽ té nhào,
            ĐỨC CHÚA phán như vậy.

13         Ta quyết sẽ thu về - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA -,
            không để trái nào trên cây nho, không để trái nào trên cây vả,
            cả lá cây cũng phải héo tàn,
            vì Ta sẽ trao chúng cho những kẻ qua đường.

14         Sao chúng ta ngồi yên ? Tập trung lại đi nào !
            Ta hãy vào các thành kiên cố mà chịu cảnh tiêu vong,
            vì ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa chúng ta, đã tiêu diệt chúng ta ;
            Người cho chúng ta uống nước độc,
            bởi chúng ta đã xúc phạm đến Người.

15         Người ta đợi hoà bình, nhưng chẳng được may lành chi hết !
            Mong đến thời bình phục, mà chỉ thấy rùng rợn khiếp kinh.

16         Từ Đan người ta nghe rõ tiếng vó ngựa vang trời.
            Khi nghe tiếng ngựa hí, cả mặt đất run rẩy kinh hoàng.

17         Vì vậy Ta sẽ cho loài rắn, loài rắn độc, đến làm hại các ngươi,
            mà không phù phép nào ngăn nổi ;
            chúng sẽ cắn chết các ngươi - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.

18         Thật vô phương cứu chữa,
            nỗi khổ xâm chiếm tôi, làm tim tôi suy nhược.

19         Này tiếng kêu cứu của cô gái dân tôi
            từ miền đất xa xăm vọng về.
            "Phải chăng ĐỨC CHÚA không còn ở Xi-on,
            Vua của nó không ngự ở đây nữa ?"
            (Tại sao chúng lại khiêu khích Ta,
            bằng các tượng thần của chúng,
            là những đồ hư ảo của ngoại bang ?)

20         Mùa gặt đã hết rồi, mùa hè cũng đã qua,
            thế mà chúng tôi vẫn chưa được cứu !"

21         Vì vết thương của cô gái dân tôi, mà lòng tôi tan nát,
            khiến tôi phải đau thương sầu muộn,
            nỗi kinh hoàng bám chặt lấy tôi.

22         Phải chăng không còn dầu thơm ở Ga-la-át,
            hay chẳng còn lương y nữa ?
            Mà tại sao việc chữa trị cô gái dân tôi,
            chẳng tiến triển chút nào ?

23         Ai biến đầu tôi thành nguồn nước,
            và đôi mắt tôi thành suối lệ, để tôi than khóc đêm ngày
            những người của cô gái dân tôi bị giết.

CHƯƠNG 9

1        Ai sẽ cho tôi một trạm dừng chân trong sa mạc hoang vắng,
            để tôi rời bỏ dân tôi, và đi xa khỏi họ ;
            vì tất cả họ là quân ngoại tình, một lũ người phản bội.

2          Chúng uốn lưỡi như thể giương cung ;
            sự giả dối chứ không phải sự thật đã khống chế xứ này.
            Vì chúng đi từ gian ác này đến gian ác nọ ;
            còn Ta, chúng không thèm biết đến, - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.

3          Ai nấy hãy đề phòng bạn hữu, đừng tin tưởng bất cứ anh em nào.
            Vì anh em nào cũng chỉ biết lật lọng,
            bạn hữu nào cũng rắc gieo vu khống.

4          Người nào cũng lừa dối bạn mình, chẳng ai nói sự thật.
            Chúng luyện lưỡi nói lời dối gian,
            chúng mê mệt làm điều lắt léo.

5          Nhà của ngươi nằm ở giữa điêu ngoa lừa đảo,
            vì lừa đảo, chúng không thèm nhận biết Ta
            - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.

6          Bởi vậy, ĐỨC CHÚA các đạo binh phán như sau :
            Này Ta sẽ tôi luyện và thử thách chúng,
            trước cô gái dân Ta, Ta làm gì được nữa ?

7          Lưỡi chúng là mũi tên giết người,
            miệng nói ra toàn điêu ngoa lừa đảo ;
            bên ngoài thì chúc bạn bè bình an,
            nhưng bên trong lại đặt dò giăng bẫy.

8          Những chuyện như thế, há Ta chẳng trừng phạt sao,
            - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA ?
            Với một dân như vậy, lẽ nào Ta lại không trả thù ?

9          Thương núi đồi, tôi nức nở khóc than,
            tiếc đồng cỏ sa mạc, tôi ngậm ngùi ai oán,
            vì chúng bị thiêu huỷ, không bóng người qua lại,
            chẳng còn nghe thấy tiếng súc vật ngoài đồng.
            Từ chim trời cho đến thú vật, tất cả đều trốn chạy, bỏ đi.

10         Ta sẽ biến Giê-ru-sa-lem thành đống hoang tàn,
            thành sào huyệt cho loài lang sói,
            làm cho thành thị Giu-đa ra quạnh hiu, không một ai cư trú.

11         Ai là người khôn ngoan hiểu được điều này ?
            Miệng ĐỨC CHÚA phán với ai để nó tiết lộ ?
            Vì đâu xứ sở tiêu ma,
            bị thiêu huỷ, nên như sa mạc, không người lai vãng ?

12 ĐỨC CHÚA phán : vì chúng đã bỏ Lề Luật của Ta, Lề Luật Ta đã đặt ra trước mặt chúng ; chúng không nghe tiếng Ta, cũng chẳng bước theo Lề Luật đó ; 13 nhưng đã đi theo tính lì lợm ngoan cố của lòng mình, và các thần Ba-an mà cha ông chúng đã dạy cho chúng biết. 14 Bởi thế ĐỨC CHÚA các đạo binh, Thiên Chúa của Ít-ra-en phán như sau : "Này đây Ta sẽ bắt dân này phải ngậm đắng nuốt cay và phải uống nước độc. 15 Ta sẽ phân tán chúng giữa chư dân mà chúng cũng như cha ông chúng không quen biết ; Ta lại còn cho gươm đuổi theo cho đến khi Ta tận diệt chúng.

16         ĐỨC CHÚA các đạo binh phán thế này : Hãy suy nghĩ cho kỹ
            và gọi tới đây các phụ nữ chuyên khóc mướn !
            Hãy sai người đi tìm các phụ nữ thành thạo tới,

17         để họ mau cất giọng than khóc chúng tôi,
            cho mắt chúng tôi trào ra lệ,
            cho mi chúng tôi tuôn ra nước !

18         Vì nghe có tiếng than vãn từ Xi-on :
            "Sao chúng tôi bị tàn phá, bị nhục nhằn quá đỗi,
            phải bỏ xứ ra đi : cửa nhà chúng tôi bị triệt hạ ?"

19         Các bà ơi, hãy nghe lời ĐỨC CHÚA, mở tai ra đón nhận lời Người ;
            hãy dạy các con gái mình bài ca than vãn,
            và dạy lẫn nhau khúc ai ca này :

20         "Tử thần đã luồn qua cửa sổ,
            xâm nhập các lâu đài của chúng tôi.
            Nó đã chém chết lũ trẻ thơ ngoài phố,
            và đám thanh niên trên các quảng trường.

21         Nói lên đi ! Đây là sấm ngôn của ĐỨC CHÚA :
            Tử thi đàn ông nằm sóng sượt như phân rải rác trên cánh đồng,
            như gié lúa sau lưng thợ gặt, chẳng ai thèm thu lượm làm chi !"

22         ĐỨC CHÚA phán thế này :
            "Kẻ khôn ngoan, đừng tự hào mình khôn ngoan ;
            kẻ hùng mạnh, đừng tự hào mình hùng mạnh ;
            kẻ giàu có, đừng tự hào mình giàu có.

23         Ai tự hào thì hãy tự hào về điều này, là hiểu biết Ta.
            vì Ta là ĐỨC CHÚA, Đấng thực thi nhân nghĩa,
            công bình và chính trực trên mặt đất.
            Phải, Ta ưa thích những điều này. - Sấm ngôn của ĐỨC CHÚA."

24 Này, sẽ đến những ngày - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA - Ta sẽ hạch tội mọi kẻ cắt bì mà kể như không : 25 Ai-cập, Giu-đa, Ê-đôm, con cái Am-mon, Mô-áp, tất cả những kẻ cạo tóc hai bên thái dương đang cư ngụ trong sa mạc. Quả thật, tất cả các dân đó đều là những dân không cắt bì, và toàn thể nhà Ít-ra-en cũng là dân không cắt bì trong lòng.

CHƯƠNG 10

1      Hỡi nhà Ít-ra-en, hãy nghe lời ĐỨC CHÚA phán với các ngươi !

2          ĐỨC CHÚA phán thế này : "Đừng học đòi con đường của chư dân,
            đừng run sợ trước những điềm trời,
            dù chư dân run sợ trước những điềm đó.

3          Các nghi thức của chư dân thật là hư ảo ;
            vì đó chỉ là một khúc gỗ chặt trên rừng về,
            sản phẩm do tay người thợ chạm

4          lấy bạc vàng trang trí cho xinh,
            rồi dùng đinh và búa đóng cho vững, để nó khỏi xê dịch.

5          Chúng như thể bù nhìn trong ruộng dưa, không biết nói ;
            người ta phải mang chúng đi, vì chúng không bước được !
            Đừng sợ chúng, vì chúng không làm hại, cũng chẳng sinh ích gì.

6          Không một ai sánh được như Ngài, lạy ĐỨC CHÚA,
            Ngài cao cả, danh Ngài thật cao cả nơi những kỳ công của Ngài.

7          Ngài, ai mà không kính sợ, lạy Vua muôn vàn dân nước ?
            Ngài phải là như vậy !
            Vì trong mọi kẻ khôn ngoan của chư dân,
            và trong mọi vương quốc của họ,
            không ai sánh được như Ngài.

8          Chư dân đần độn và ngu si cả lũ,
            giáo huấn của các thần hư ảo
            chẳng qua chỉ là gỗ mà thôi,

9          là bạc lá từ Tác-sít đưa vào,
            là vàng từ U-phát mang đến,
            là sản phẩm của nghệ nhân,
            là đồ vật do tay thợ bạc sản xuất ;
            chúng có được mặc vải tía vải điều,
            thì tất cả vẫn là sản phẩm do người thợ làm ra.

10         Còn ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa thật,
            là Thiên Chúa hằng sống, là Vua muôn đời.
            Người phẫn nộ, địa cầu run rẩy,
            chư dân không chịu nổi cơn thịnh nộ của Người.

11         (Các ngươi sẽ nói với chúng như sau :
            "Các thần không làm ra trời đất,
            sẽ phải biến khỏi mặt đất, khỏi gầm trời.")

12         Đấng dùng sức mạnh làm ra trái đất,
            lấy lẽ khôn ngoan thiết lập địa cầu,
            cũng là Đấng dùng sự thông suốt
            trải rộng các tầng trời.

13         Người lên tiếng, là nước trên trời cuồn cuộn ;
            Người đẩy lên từng lớp mây trời, từ cùng tận địa cầu xa tắp,
            làm cho chớp giật mưa rơi,
            mở kho thả gió khắp nơi tung hoành.

14         Mọi người đều ngu xuẩn, không hiểu biết chi,
            thợ bạc nào cũng xấu hổ vì tượng thần của nó :
            tượng nó đúc ra là vật hão huyền, không có hơi thở !

15         Chúng chỉ là hư ảo, là sản phẩm nực cười ;
            khi bị trừng phạt, chúng sẽ tiêu vong.

16         Phần dành cho Gia-cóp thì không như thế,
            vì tất cả đã được Người nắn ra,
            và Ít-ra-en là chi tộc Người chọn làm gia nghiệp,
            danh Người là ĐỨC CHÚA các đạo binh.

17         Khăn gói của ngươi ở dưới đất, lượm lên đi,
            hỡi thành đang bị vây hãm !

18         Vì ĐỨC CHÚA phán như sau :
            "Lần này, Ta đây sẽ quẳng đi xa các cư dân trong xứ,
            và sẽ dồn chúng vào bước đường cùng cho chúng phải gặp Ta !"

19         - "Khốn thân tôi vì vết thương đang phải chịu !
            Vết trọng thương hết đường cứu chữa,
            và tôi nói : đau khổ của mình chỉ có bấy nhiêu ư ?
            Thế thì mình sẽ chịu đựng nổi !

20         Nhưng lều của tôi đã bị phá tung,
            các dây thừng đều bị đứt hết,
            con cái tôi bỏ đi không còn nữa ;
            chẳng còn ai dựng lều căng bạt cho tôi."

21         - Là vì các mục tử đều ngu xuẩn,
            chúng chẳng kiếm tìm ĐỨC CHÚA,
            nên chúng chẳng thành công,
            cả đàn chiên của chúng đều bị phân tán.

22         Có tiếng đồn : nó tới nơi rồi !
            Tiếng chấn động lớn từ phương Bắc,
            đã biến các thành Giu-đa ra quạnh hiu,
            nên sào huyệt cho loài lang sói.

23         Lạy ĐỨC CHÚA, con biết rằng :
            Con đường mình đi, người ta không làm chủ,
            bước chân mình tiến, lữ khách không thể định đoạt.

24         Lạy ĐỨC CHÚA, xin sửa trị con theo lẽ công minh,
            chứ đừng theo cơn thịnh nộ, kẻo con phải co rúm.

25         Xin giáng trận lôi đình
            xuống đầu các dân ngoại đã không nhận biết Ngài,
            và trên các bộ tộc chẳng kêu cầu Thánh Danh.
            Vì chúng đã tiêu diệt Gia-cóp ;
            chúng đã tiêu diệt làm nó phải mạng vong,
            và nơi ở của nó ra hoang tàn.

DẪN NHẬP

>> Dẫn Nhập Cựu Ước

>> Dẫn Nhập Tân Ước

MỤC LỤC

 

    © 2010 Đền Thánh Mẹ La Vang Las Vegas I All Rights Reserved I Designed by OLIUDAI